Thứ 6, 17/04/2026 - 10:28
13:49 | 25/08/2019

hhh Danh mục Thơ Trần Đăng Khoa

Có thể em là cô gái làng dịu hiền
Mái tóc dài vương bùn ngấu đồng chiêm
Em đứng nép vệ đường, nhường lối cho anh bước
Chỉ một chút vô tình, anh vĩnh viễn mất em

Có thể giữa dòng người xuôi ngược
Em bất ngờ hiện lên ở ngã ba
Cô gái anh tìm chính là em đấy
Em lặng lẽ chỉ đường rồi thanh thản lướt qua

Anh đi giữa mênh mông người yêu mến
Mà chẳng tìm ra nỗi yêu của anh đâu
Em là ai? Làm sao mà biết được
Để giữa đường đời ta cùng nhận ra nhau…


1983

Nguồn: Trần Đăng Khoa, Bên cửa sổ máy bay, NXB Tác phẩm mới, 1985

hhh

hhh

Bài thơ trước:Thấp thoi gốc rạ…

hhh

Bài thơ sau: Đến Vác-na nhớ Na-dim Hít-mét

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *