Hai đứa trẻ
|
Tôi không dám mời anh đi xa lạ |
|||
| Này đây anh một bức tranh gần gũi: Nó thô sơ? Có lẽ. Nhưng trung thành. Nó tầm thường? Nhưng chính bởi hồn anh Chê chán kẻ bị đời vui hắt hủi. |
|||
|
Hai đứa bé cùng chung nhà một tuổi |
|||
|
Ồ lạ chửa! Đứa xinh tròn mũm mĩm |
|||
|
Đứa chồm chập vồ ôm li sữa trắng |
|||
|
Đứa ngây ngất trong phòng xanh mát rượi |
|||
| Vẫn chưa hết những cảnh đời đau khổ Nhưng kể làm chi nữa, bạn lòng ơi! Hai đứa kia như sống dưới hai trời Chỉ khác bởi không cùng chung một tổ: |
|||
|
Đứa vui sướng là đứa con nhà chủ |
|||

|
|
|
|
