Thứ 2, 20/04/2026 - 15:05

Trời xuân vắng, cỏ cây rên xào xạc 
Bóng đêm luôn hoảng hốt mãi không thôi. 
Gió xuân lạnh, ngàn sâu, thời ca hát 
Trăng xuân sầu, sao héo, cũng thôi cười. 

Trên đồi lạnh, Tháp Chàm sao ủ rũ 
Hay hận xưa muôn thủa vẫn chưa nguôi?
Hay lãnh đạm, Hời không về Tháp cũ, 
Hay xuân sang, Chiêm nữ chẳng vui cười? 

Bên Tháp Vắng, còn người thi-sĩ hỡi, 
Sao không lên tiếng hát đi ngươi ơi? 
Mà buồn bã, âu sầu trong đêm tối, 
Ngươi vẫn nằm há miệng đớp sao rơi?


Nguồn: Trần Tuấn Kiệt, Thi ca Việt Nam hiện đại 1880-1965, NXB Khai Trí, Saigon, 6-1967

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *