Thơ Tố Hữu
Phồn Xương
Bồi hồi sao, cuộc hành hương Rừng thiêng Yên Thế, Phồn Xương thuở nào Nghĩa quân áo vải cờ đào Trăm năm ngời dáng anh hào: Hoàng Hoa Thề cùng sông núi, ông cha “Bảo tồn nòi giống, thịt da sá gì!” Tiếng người xưa, đá còn ghi...
Đêm thu quan họ
Lặng nghe quan họ đêm thu Mênh mang mây nước, thẳm sâu tình người Đắm say gió gọi trăng mời Vấn vương làn mắt, nụ cười duyên quê Người ơi! Người ở đừng về Buâng khuâng giã bạn, tái tê mạn thuyền Ai về, ai nhớ, ai quên Mình...
Hà Trung
Gió thu lại gọi về Thanh Quê em mà cũng quê anh từ nào… Hà Trung ruộng trúng, đồi cao Thông reo, lúa chín vẫy chào người thân. Đã qua cái kiếp phong trần Bỉm Sơn khói trắng cuộn vần thơ bay Tam Qui ơi, nhớ những ngày Muối dưa đùm...
Luy Lâu
Con sông Dâu chảy về đâu Mà lơ thơ… đến Luy Lâu lại dừng ? Cho ta nhớ thuở Bà Trưng Chiến thuyền giấu bến, cây rừng giấu binh Luy Lâu, ngạo nghễ cung đình Tàn canh tiệc rượu… Giật mình sấm ran Bốn bề nối lửa Văn Quan Ba...
Cẩm Thuỷ
Đường lên Cẩm Thuỷ, trung du Xe lăn chầm chậm, gió thu ru mình Nắng vờn núi gấm chênh chênh Sóng rờn sông Mã lượn quanh hàng đồi Thuyền chài thôi kiếp dạt trôi Thong dong bè nứa, quẫy đuôi cá lồng Đôi bờ xanh nõn ngô đông Chè nương,...
Ngọc Lặc
Đẹp sao “tráp ngọc” chốn này Xanh xanh đồi trâu, đồi đay, đồi luồng Cao su thắng lối nông trường Trâu đàn, bò mộng trên đường nhởn nhơ Ngạt ngào hương quế gió đưa Mấy nàng áo lục, chợ trưa măng vàng Có gì trong nắng...
Như Xuân
Nghìn năm mà cảnh không già Như Xuân tươi mãi vẫn là Như Xuân Rừng vàng biết mấy mà cân Núi đồi hương quế, hương trầm bay quanh Hỡi người sức trẻ, tuổi xanh Lại đây, Bến Mẩy, Bãi Trành đợi ai Cho ngày nay, cho ngày mai…...
Nông Cống
Sương thu xanh ngát ngàn Nưa Về thăm Nông Cống, đường xưa ngỡ ngàng Đồng chiêm, mùa lúa chín vàng Xóm lều rơm hoá phố làng ngói xây Bãi đồi xanh mướt màu cây Ước gì Bà Triệu ngày nay lại về… 19-10-1986
Tĩnh Gia
Chiều thu về lại Tĩnh Gia Đêm rằm sáng quá như là chiêm bao! Qua đây, lại nhớ năm nào Xé trời đạn lửa, bom đào, đất rung Đường ra mặt trận, miền Trung Quân dân ta vẫn trùng trùng tiến lên… Bây giờ đất lặng trời yên Vàng...
Hoằng Hoá
Anh về Hoằng Hoá quê em Trắng đồng ngập nước, mây đêm mưa dồn Lúa đau làm dạ anh buồn Mau ra tay, hỡi bà con, cứu mùa! Người quyết thắng, trời phải thua Có ai ra chợ mà mua anh hùng ? Em ơi, Hoằng Hoá quê chung Tạnh mưa lại nắng, vui...
