Thứ 2, 21/04/2026 - 00:08

Từ Ấy (1946)

Trưa tù

Danh mục Thơ Tố Hữu Đây thu gọn giữa thành cao bưng bít Một mùa hé vây riết một hồn thơ Mặt trời lên trên những ngọn bàng tơ Bóng thưa thớt từ từ thu ngắn lại Người hàng xứ về lao đi lải rải Áo quần lam rách rưới dáng bơ...

Quanh quẩn

Danh mục Thơ Tố Hữu Có ngang dọc mới hiễu buồn quanh quẩn Khổ vô biên của ngày tháng khô khan. Đây con tàu im lặng vượt thời gian Toa lớn nhỏ quanh năm vừa chật chỗ. Khách chen chúc trên hai hàng sập gỗ Một lối đi vừa rộng giữa bờ...

Khi con tu hú

Khi con tu hú gọi bầy Lúa chiêm đang chín trái cây ngọt dần Vườn râm dậy tiếng ve ngân Bắp rây vàng hạt đầy sân nắng đào Trời xanh càng rộng càng cao Đôi con diều sáo lộn nhào từng không… Ta nghe hè dậy bên lòng Mà chân muốn...

Nhớ đồng

Tặng Vịnh Gì sâu bằng những trưa thương nhớ Hiu quạnh bên trong một tiếng hò! Đâu gió cồn thơm đất nhả mùi Đâu ruồng che mát thở yên vui Đâu từng ô mạ xanh mơn mởn Đâu những nương khoai ngọt sắn bùi? Đâu những đường con bước...

Song thất

Phát súng nổ, Lư Cầu Kiều rên rỉ Dưới giày đinh xuân lược nước non Tàu Toán quân lùn hống hách bước qua cầu Gươm khát máu khua nhau reo rùng rợn! Chúng kiêu hãnh mơ những ngày ghê gớm Mà bao nhiêu thành quách đổ tan tành Mà sông hồ,...

14 tháng 7

Tung ngục tù ra, tung ngục tù ra! Ai đâu giam cấm được hồn ta Ai đâu giam cấm được lời ca Thuở oanh liệt của muôn đời tắt nghỉ! Ta nhắm mắt để thời gian trên mí Chở thuyền hồn lên những bến bờ qua Cữa nay ta lại tới cắm...

Giờ quyết định

Không thể nữa, lưng chừng hay tính toán Trọn đời ta rút gọn ở giờ này. Bão đã rốc thổi già trên biển loạn Sống là đây mà chết cũng là đây Không thể nữa, lơi chèo hay quay lái Đằng sau kia còn bãi cát nào đâu ? Chỉ ghê gớm núi...

Dậy lên thanh niên

Lời Tổ quốc Hỡi những con khôn của giống nòi Những chàng trai quý, gái yêu ơi! Bâng khuâng đứng giữa đôi dòng nước Chọn một dòng hay để nước trôi? Hỡi những con khôn của giống nòi Đã từng đau tự thuở trong nôi Đã từng thấy...

Tranh đấu

Tôi đã sống những ngày điên phẫn uất Nhưng chưa hề một nữa như hôm nay. Tôi đã nghe ran nóng máu hăng say Rung cơ thể khắp đầu tay ngọn tóc Nhưng chưa biết có bao giờ lại mọc Ở trong tôi, một núi lửa hơi đầy Thét vang trời ghê...

Năm xưa

Năm xưa tôi tới chốn này Trông vời ngọn núi, đá xây thành trì Băng ngàn lớp lớp mây đi Gió lay từng trận, rừng cây sóng dồi… Rồi bỗng bao nhiêu mối hận sầu Trong lòng tôi, khoét vết thương sâu Giữa miền địa ngục trần gian...