Trang thơ Nguyễn Bính
Tơ trắng
Tặng T. Đ. Tơ gạo phương xa tản mạn về, Gió vào, đồng lúa chín vàng hoe. Một con diều giấy không ăn gió, Õng ẹo chao mình xuống vệ đê. Nàng đi trong nắng và trong gió, Hương lúa thơm thơm vướng bước chân. Tơ gạo lẳng lơ (hay bắt...
Tương tư
Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông Một người chín nhớ mười mong một người. Gió mưa là bệnh của giời Tương tư là bệnh của tôi yêu nàng. Hai thôn chung lại một làng, Cớ sao bên ấy chẳng sang bên này? Ngày qua ngày lại qua ngày, Lá xanh...
Vẩn vơ
Đã quyết không…, không… được một ngày, Rồi yêu, yêu cả buổi chiều nay. Chiều nay bướm trắng ra nhiều quá, Không biết là mưa hay nắng đây? Lâu nay tôi thấy ở lòng tôi, Như có tơ vương đến một người. Người ấy…...
Vâng
Lạ quá! Làm sao tôi cứ buồn? Làm sao tôi cứ khổ luôn luôn? Làm sao tôi cứ tương tư mãi? Người đã cùng tôi phụ rất tròn? Thì ra chỉ có thế mà thôi! Yêu đấy, không yêu đấy, để rồi, Mắc hẳn đường tơ sang cửi khác, Dệt từng...
Viếng hồn trinh nữ
Chiều về chầm chậm trong hiu quạnh, Tơ liễu theo nhau chảy xuống hồ. Tôi thấy quanh tôi và tất cả, Kinh thành Hà Nội chít khăn sô. Nước mắt chạy quanh, tình thắt lại, Giờ đây tôi khóc một người về! Giờ đây tôi thấy hồn cay...
Bên sông
Có hai em bé học trò Xem con kiến gió đi đò lá tre. Nứa xuôi từng một thôi bè Nắng sang bãi cát bên kia có chiều. Thoáng như một lớp phù kiều Chim đàn nối cánh bay vèo ngang sông. Thuyền buôn đã mấy ngày ròng Nằm suông, lái...
Cây bàng cuối thu
Thu đi trên những cành bàng Chỉ còn hai chiếc lá vàng mà thôi Hôm qua đã rụng một rồi Lá theo gió cuốn ra ngoài sơn thôn Hôm nay lá thấy tôi buồn Lìa cành theo gió lá luồn qua song Hai tay ôm lá vào lòng Than ôi, chiếc lá cuối cùng là...
Chân quê
Hôm qua em đi tỉnh về Đợi em ở mãi con đê đầu làng Khăn nhung quần lĩnh rộn ràng Áo cài khuy bấm, em làm khổ tôi! Nào đâu cái yếm lụa sồi? Cái dây lưng đũi nhuộm hồi sang xuân? Nào đâu cái áo tứ thân? Cái khăn mỏ quạ, cái quần...
Chờ nhau
Láng giềng đã đỏ đèn đâu? Chờ em ăn dập miếng giầu em sang. Đôi ta cùng ở một làng, Cùng chung một ngõ, vội vàng chi anh? Em nghe họ nói mong manh, Hình như họ biết chúng mình… với nhau. Ai làm cả gió đắt cau, Mấy hôm sương muối...
Chùa vắng
Gió chiều cầu nguyện đâu đây, Nắng chiều cắt đoạn một ngày cuối thu. Sư già quét lá sau chùa, Để thiêu xác lá trước giờ lên chuông. Nguồn: Hoàng Xuân, Nguyễn Bính – thơ và đời, NXB Văn học, 2003
