Trang thơ Nguyễn Bính
Lòng kỹ nữ
Hoang liêu cả một lầu hồng Đêm xao xuyến gió đêm dùng dằng mưa Hững hờ nàng khép song thưa Đêm sao dài quá như thừa trống canh Lá bàng đã hết màu xanh Bao nhiêu cánh biệt ly cành hôm nay Nàng từ lạc bước tới đây Lá bàng rụng đến...
Lòng yêu đương
Yêu yêu yêu mãi thế này! Tôi như một kẻ sa lầy trong yêu Cao bao nhiêu thấp bấy nhiêu Một hai ba bốn năm chiều rồi… thôi Nơi này chán vạn hoa tươi Để yên tôi hái đừng mời tôi lên Một đi làm nở hoa sen Một cười làm rụng hàng...
Không hẹn ngày về
Anh đi chẳng hẹn ngày về, Chỉ thề ao buộc, tóc thề ai chôn ? Muốn gì, em muốn gì hơn! Hôn hoàng nay lại hoàng hôn mai ngày. Môi khô tóc liễu thân gầy, Anh xa, em kẻ lông mày với ai? Thơ không làm trọn một bài, Đàn không gượng...
Lạy trời cấm cửa rừng mai
Tháng mười nàng bỏ khăn tang, Giờ đi cánh cửa lâu trang mở rồi. Tú Uyên! Nàng Tú Uyên ơi! Nàng còn nhớ đến con người ấy đâu! Bao nhiêu xứ bướm qua lầu, Nàng toan gieo quả kim cầu cho ai? Lạy trời cấm cửa rừng mai, Để nàng đan áo...
Mai tàn
Hoa mai trắng xoá dưới chân đồi, Theo gió xuân đưa rụng tả tơi… Nàng hỡi! Xuân nay nàng có nhớ Xuân xưa ai nhặt cánh hoa mai? Gói lại, thân đưa đến tận nàng. Nàng ơi! Nay những cánh mai tàn. Nhặt trên đồi nọ, trong khi đó Nhắn...
Một đêm ly biệt
Còn đêm nay nữa mai đi, Người xuôi thôi có mong gì gặp nhau, Còn đêm nay nữa rồi sau, Giang hồ ai biết ai đâu ai tìm? Mịt mù tăm cá bóng chim, Chim bay dặm thẳm cá tìm sóng khơi. Con tàu ngược, con tàu xuôi, Con tàu chẳng đợi chờ tôi bao...
Một lần
Tặng Mỵ Nương Gặp một lần thôi nhớ chẳng quên, Nghe đâu đường những sáu ngày thuyền Chao ôi! Lông ngỗng mà bay hết, Biết lối nào lên đến xứ tiên? Biết lối nào lên tới xứ nàng? Để người Hà Nội nhớ mang mang Nàng đi, Hà Nội...
Một mình
Người có đôi, ta rất một mình Phong trần đâu dám mắt ai xanh Đêm nay giăng rụng về bên ấy Góc trọ còn nguyên gió thất tình. Nguồn: Hoàng Xuân, Nguyễn Bính – thơ và đời, NXB Văn học, 2003
Mơ tiên
Có một nàng tiên đan áo len, Nàng tiên đẹp nhất của làng tiên, Ô hay! Lòng cứ làm sao ấy ? Có phải là yêu? Hỡi Tú Uyên! Còn biết thương ai, biết nhớ ai! Nhớ thương nàng mãi, nhớ thương hoài. Làm sao, mà nhớ mà thương thế? Ngõ quanh...
Nàng Tú Uyên
Tú Uyên ơi! Cả một mùa mai trắng rụng rồi. Cả một mùa sen đang nở rộ, Bốn mùa trở lại một thân tôi. Tôi xuôi ngược mãi bến sông nàng, Quên cả thời gian, cả thế gian. Có một đêm kia trời nổi gió, Bến không đèn đóm để tôi...
