Thứ 2, 20/04/2026 - 19:32

Gửi hương cho gió (1945)

Tình thứ nhất

Anh chỉ có một tình yêu thứ nhất, Anh cho em, kèm với một lá thư. Em không lấy, và tình anh đã mất  Tình đã cho không lấy lại bao giờ. Thư thì mỏng như suối đời mộng ảo; Tình thì buồn như tất cả chia ly. Giấy phong kỹ mang thầm...

Xuân đầu

Tặng Hồ Cũ Trời xanh thế! Hàng cây thơ biết mấy! Vườn non sao! Đường cỏ mộng bao nhiêu. Khi Phạm Thái gặp Quỳnh Như thuở ấy, Khi chàng Kim vừa được thấy nàng Kiều. Hỡi năm tháng vội đi làm quá khứ! Trời về đây! Và đem trở về...

Trò chuyện với Thơ thơ

Ngoảnh lại khi nào, thoắt bốn năm! Biết bao thương nhớ, biết bao thầm Đau lòng cuộc thế nhanh, ai ngỡ Đã gửi vào đây hoa tháng, năm. Năm tháng vui tươi thuở bấy giờ, Sân trường, lớp học cũng làm thơ! Sương rây mặt đất ôm chân...

Lưu học sinh

Một tiếng cò qua trong gió mau Đưa hồn nhớ cảnh đã phai màu Từ năm giống ái vừa gieo hạt, Cho đến bây giờ mộng chín au. Khi ấy lòng xanh mới đón tình. Rảo trường ngăn giữ kín vườn xinh. Chàng trai nhỏ nhẹ, tôi khi ấy, Đi giữa thiên...

Đêm thứ nhất

Đêm thứ bảy, chính là đêm thứ nhất! Chẳng bao giờ ngăn được gót thanh niên Khi bóng tối cũng reo hò: chủ nhật! Và áo màu làm gió, phất qua hiên. Sẵn kho xuân, quên cả túi không tiền; Giày khẳng khái cứ rền vang mặt đất. Nỗi vui...

Nước đổ lá khoai

Lòng ta là một cơn mưa lũ, Đã gặp lòng em là lá khoai Mưa biết tha hồ rơi hạt ngọc, Lá xanh không ướt đến da ngoài. Ta trút bâng quơ một trận lòng, Biết rằng đau khổ giữa hư không. Khóc mình uổng lệ rơi vô lý, Mưa vẫn cần rơi lệ...

Những kẻ đợi chờ

Hỡi các anh đi dáng hững hờ, Đầu cao, tóc ngược, mắt theo mơ, Để dành một phút thương ai với! Ôi! biết bao nhiêu kẻ đợi chờ. Họ chưa hề đẹp, lúc xuân sang Đem sắc, đem duyên điểm mọi nàng, Đôi chút hồng đào lên má nở, Rồi...

Nhớ mông lung

Muôn nghìn thương nhớ tới bên tôi; Tôi tới bên cây lẳng lặng ngồi. Ánh sáng vấn vương chiều uể oải; Sắt hè bông phượng rớt từng đôi. Sắt hạ rung rinh bốn phía hè… Hồn ai hiu hắt lá xanh tre? Dịu dàng như có, như không có,...

Sương mờ

Sương lan mờ, bờ sông tưởng gần nhau, Sương lan mờ, và hồn tôi nghe đau. Sương bạc lấp cả một trời trắng sữa; Sương mông lung như giữa khoảng giang hà. Mắt tuy mở mà lòng không thấy nữa, Hồn lạc rồi, không biết ngõ nào ra. Sương...

Im lặng

Yêu thương mà chẳng nói năng, Nhớ nhung mà chẳng than rằng nhớ nhung. Giữa đêm, lòng lạnh vô cùng, Mơ màng trên gối hoa dung gần gần. Ngọc ngà tay chẳng giao thân; Chuốt trau dáng điệu, muôn phần ước mơ. Sương bay… trời đục, cây...