Trang thơ Chế Lan Viên
Con tập nói
Ngày ngày con dậy sớm sao… Bi bô trăm tiếng, tiếng đầu gọi cha Ngỡ đời trở lại tuổi thơ Mượn môi con gọi lòng cha mỗi ngày Tiếng “rơi” cùng với tiếng “cầm” Tiếng “hoa” đẹp mắt, tiếng...
Con thức dậy
Chiếc giường gỗ đã lung lay Chiếu hoa cùng tuổi với ngày sinh con Sắc màn ám khói thời gian Phòng cha mẹ ở tầm thường thế thôi Bỗng dưng như có suối cười Bỗng dưng lá hát nắng soi mặt giường Bỗng dưng bát ngát nhành non Phòng cha...
Cờ giặc Mỹ
Đừng để bay trên trời Việt Nam Ngọn cờ giặc Mỹ Đừng để cho con đĩ Làm bẩn nơi ta nằm Ta dân lương thiện người làm ăn Không thể “chơi” ngọn cờ giặc Mỹ Chúng định lấy vàng mua lương tâm Rốn người là tất cả điều...
Cuộc vui trong dinh Độc Lập
Quân đội quốc gia giết chết một trăm ba mươi mốt thường dân trong một trận càn Những người không vũ khí Và “Sài Gòn hoa lệ” Phải nghiêng mình liên hoan “Quân đội quốc gia” duyệt binh hùng vĩ...
Cuối năm
Ngã ba trụi lá cây bàng Cuối năm nghe rõ thời gian qua cành Nghe chim ngày tháng bay nhanh Năm đi như có đời mình theo đi Xôn xao hoa trắng lại về Thời gian lại gọi bên kia rặng đào Lòng vui ta có thơ chào Xuân đâu buộc ngựa bên rào...
Dậy
Giặc Mỹ đến kia rồi Quê nhà ta máu chảy Súng ơi, mày ngủ ư? Thì người lay súng dậy! Giặc Mỹ đến kia rồi Miền Nam ta lửa cháy Người ơi, người ngủ ư? Thì súng lay người dậy! Áo cơm người sống gọi ta Máu xương người chết gọi...
Đế quốc Mỹ là kẻ thù riêng của mỗi trái tim ta
Bọn xé xác trẻ em. Bọn châm lửa đốt nhà Bọn mưu giết ruộng đồng ta bằng hóa học Bọn đẵn gốc những mùa xuân nảy lộc Bọn đâm lê vào những áo cà sa Ghê sợ thay! Chúng vẫn có mặt người Đúc như ta bằng chất vàng đẹp nhất...
Đi trong hương chùa Hương
… Nhớ ngày đen tối qua Cổng Thiên Trù sụp đổ Chùa mới giờ ta xây Lòng ta làm vôi vữa Chùa Tiên ôi chùa Tiên Quả táo ăn một nửa Anh hôn bàn tay em Cảm ơn người vít quả Thơ chúa Trịnh dẫu tài Mắt ta nhìn vội vã Quả táo cắn kề...
Đức Chúa Trời của chúng mặt Xa-tăng
Phố U-ôn cầu nguyện Chúa hàng đêm Ở miền Nam người chết bị moi tim Đêm của Chúa sáng đèn pha của Mỹ Nhạc cầm canh là trọng pháo vang rền Kennơđy thường niệm Chúa mỗi ngày Ở miền Nam người sống bị dòng dây Ngày của Chúa chói...
Đừng quên
Nửa nước hòa bình Nửa nước chiến tranh Cứ trong hai câu thơ Việt Nam Một còn đang rách xé Cứ trong hai dòng sông, dãy núi Việt Nam Một đang cày lên vì đạn Mỹ Đừng quên Chớ nhân danh hoa hồng của những công viên Nhân danh tình yêu, nhân...
