Thứ 7, 25/04/2026 - 15:46

Một tiếng đờn (1992)

Bảy mươi

Mới bảy mươi, sao đã gọi già ? Lưng còn thẳng đứng, vững gân da Bạc phơ mái tóc, mây đưa mộng Thanh bạch hồn thơ, nắng nở hoa. Phải trái, dại khôn, đầu vẫn sáng Thuỷ chung, đen bạc, mắt chưa nhoà. Sợ chi khúc khuỷu đường muôn...

Giao thừa

Không rét mà sao buốt giá băng Đêm ba mươi Tết, tối không trăng Lắng nghe pháo nổ ran ngoài phố Giây phút giao thừa đến đó chăng ? (Đêm 30 Tết Tân Mùi 1991)  

Một tiếng đờn

Mới bình minh đó đã hoàng hôn Đang nụ cười tươi lệ bỗng tuôn Đời thường sớm nắng chiều mưa vậy Khuấy động lòng ta biết mấy buồn. Ôi kiếp trăm năm được mấy ngày Trời xanh không gợn áng mây bay Thủy chung son sắt nên tình bạn...

Một thoáng Cà Mau

Đi đâu cũng nhớ quê hương Ở đâu lòng cũng mến thương đất này Bồng bềnh sông dợn trời mây Gió ru dừa nước, đước say bãi bồi Dập dìu vỏ lãi ngược xuôi Áo ai tím để bóng trôi lững lờ Nhà ai má đỏ đôi bờ Thuyền bay cuốn...

Anh sáo mù

Mênh mông sông Hậu… chuyến phà đưa Xe chật người đông. Gắt nắng trưa Tíu tít trẻ mời mua báo mới Vàng thơm xoài cát, mát cam dừa. Chợt nghe ai thổi sáo như ru Ôi, tiếng lòng anh nghệ sĩ mù Da diết sáu câu ca vọng cổ Nỗi sầu bao...

Chị và em

Giữa rộn rã đô thành Lầu cao nghễu nghện Chằng chịt đường giăng mạng nhện Xe rồ ga phóng như điên Săn đuổi đồng tiền Choáng lộn cửa hàng tấp nập Chấp chới áo màu Chị ở đâu ? Lối hẹp, ngõ sâu Gò Vấp Lưới bao nhà thấp...

Đêm trăng Năm Căn

Lại về đất mũi Cà Mau Chà Là, Cái Nước, một màu đước xanh Xóm chài, nò sáo vây quanh Lưới giăng mặt sóng, đáy canh ngọn triều Đầm Dơi, mây đỏ ráng chiều Nắng thơm khô cá, gió dìu thuyền câu Thuyền đưa bạn đến thăm nhau Đôi ly...

Đêm trăng Năm Căn

Lại về đất mũi Cà Mau Chà Là, Cái Nước, một màu đước xanh Xóm chài, nò sáo vây quanh Lưới giăng mặt sóng, đáy canh ngọn triều Đầm Dơi, mây đỏ ráng chiều Nắng thơm khô cá, gió dìu thuyền câu Thuyền đưa bạn đến thăm nhau Đôi ly...

Đồng Thoại Sơn

Ngỡ là cỏ dại, tràm hoang Ai hay chín rộ mùa vàng đồng xuân Ngỡ là phèn nặng trắng chân Ai hay ngọt đất, quây quần dòng kênh Thuyền reo xô sóng dập dềnh Trắng phau đàn vịt bồng bềnh lội bơi Thoại Sơn, lúa ngập chân trời Núi Ba Thê,...

Nhà hoạ sĩ Tô Ngọc Vân

Nhà Anh, cuối phố Yết Kiêu Chợ ngồi, rau quả sớm chiều, ngoài hiên Bán mua, chào giá, trao tiền Ai hay Anh tự cõi tiên, nhìn đời! Phòng riêng, chẳng lọt nắng trời Trông lên, chợt thấy tranh tươi bút thần Dịu dang, người đẹp thanh tân...