Ánh sáng và phù sa (1960)
Ngủ rừng Lào 1952
Anh đi Lào Hạ Lào Trung Anh đi Lào Thượng trập trùng núi cao Cuộc đời “tình nguyện” gian lao Đêm nay lại cũng gối đầu cành thông Nguồn: Chế Lan Viên toàn tập, NXB Văn học, 2002 (do Vũ Thị Thường sưu tập và biên soạn)
Người đi tìm hình của nước
Đất nước đẹp vô cùng. Nhưng Bác phải ra đi Cho tôi làm sóng dưới con tàu đưa tiễn Bác Khi bờ bãi dần lui làng xóm khuất Bốn phía nhìn không một bóng hàng tre Đêm xa nước đầu tiên, ai nỡ ngủ Sóng vỗ dưới thân tàu đâu phải sóng...
Nhật ký một người chữa bệnh
1 Khóc chẳng ăn thua, anh hãy thử cười Cười đuợc rồi, bỗng rơi tan tiếng khóc Như một gói tiền cũ, không còn ai tiêu, phải vứt Khi trong lòng đã đúc triệu đồng vui Ta lấn từng nỗi đau như mùa chim lấn vành đai trắng Lấn bệnh tật...
Nhớ Bế Văn Đàn
Ngã xuống ở Mường Pồn anh đâu biết có mùa cam Anh chỉ thấy dây thép gai đồn giặc Tôi yêu những người chửa hình dung ra hạnh phúc Lúc đồng đội cần, dẫu chết chẳng từ nan Nguồn: Chế Lan Viên toàn tập, NXB Văn học, 2002 (do Vũ Thị...
Nhớ Việt Bắc
Thôi nhớ hoa xong lại nhớ người Chiến khu phương ấy trắng mây trời Chửa về Tuyên Thái thăm tre trúc Hãy đến sông Hồng ngóng nứa xuôi Nguồn: Chế Lan Viên toàn tập, NXB Văn học, 2002 (do Vũ Thị Thường sưu tập và biên soạn)
Nỗi đau ngày cũ…
Thuở nước mất, nằm mơ còn thấy khóc Nỗi đau đón đường cướp hết vàng ta Lúc tỉnh dậy, chỉ đói nghèo là thực Vàng mất rồi là vàng của trong mơ! Nguồn: Chế Lan Viên toàn tập, NXB Văn học, 2002 (do Vũ Thị Thường sưu tập và biên...
Ôi chị Hằng Nga cô gái Nga
Hòa tiễn Liên Xô bay đến rồi Ta vui, hay ánh sáng trăng cười! Như cô gái mở bừng đôi mắt Trong buổi đầu, xuân ghé sát môi! Tuổi nhỏ tay nào không với trăng? Trái vàng ngon ngọt muốn tìm ăn! Hoa vàng muốn bẻ cài lên tóc Tháng đuổi năm...
Qua Hạ Long
Vịnh Hạ Long… Không một bóng rồng lên Sóng vươn trăm dặm mình xanh biếc Trời tháng sáu cười từng bể bạc Từng bể hoa vỗ trắng thân thuyền Thuyền tôi qua những ngai vàng nắng trổ Những nàng vọng phu, đá cũng mong chồng Núi vắng...
Tàu đến
Kìa xem! Tàu Tiệp Khắc màu đen, Dân chủ Đức màu xanh, Ba Lan sắc trắng Tưởng đến đây, mỗi con cá kình kia ngàn vạn tấn Đã phải bơi qua những bể sắc màu riêng Ru-ma-ni, Bun-ga-ri kề nhau như chị như em Hắc hải gửi cho ta những con tàu...
Tàu đi
Cảm động thay những con tàu xưa ra đi nay lại rủ nhau về Chưa đến đây bao giờ, con tàu nay lại đến Khác đất, khác màu da, không quen trời và lạ bến Nhưng ăn một miếng than chốn này, xứ Mỏ hóa thành quê Vòng vây chiến lược của Mỹ...
