Trang thơ Chế Lan Viên
Đi thực tế
Suốt một đời ăn hạt gạo nhân dân Lần thứ nhất nhà văn đi học cấy Bỗng hối tiếc nghìn câu thơ nước chảy Chửa “vì người” bằng một bữa cơm ăn Nguồn: Chế Lan Viên toàn tập, NXB Văn học, 2002 (do Vũ Thị Thường sưu...
Điện và trăng
Năm ngoái mặt trăng gầm bóng hổ Năm nay tiếng máy dội vành trăng Rừng ơi, khép suối cho trăng ngủ Thủy điện Tà Sa dù sáng rừng Nguồn: Chế Lan Viên toàn tập, NXB Văn học, 2002 (do Vũ Thị Thường sưu tập và biên soạn)
Đọc Kiều (I)
Suốt mười năm tôi biếng đọc Nguyễn Du Quân thù ném bom xuống những làng quê ta đẹp nhất Kiều bó tròn trong những gói tản cư Bà ru cháu bằng ca dao sản xuất Thấy trăng lên tôi sợ ánh trăng ngời Tôi muốn luyện lòng tôi thành lửa sắt...
Gắn huân chương
Nước cộng hòa gắn huân chương Lên áo chàm anh rách nát Dưới áo rách có trái tim đang hát Trong trái tim như có đính sao vàng Nguồn: Chế Lan Viên toàn tập, NXB Văn học, 2002 (do Vũ Thị Thường sưu tập và biên soạn)
Giữa ngày Phú Lợi
Đau thương trên lòng ta Đau thương trên lòng Tổ quốc Tiếng máu, đã nghe rồi Tự miền Nam xa khuất “Đồng bào ơi! Chúng giết tôi bằng thuốc độc!” “Đồng bào ơi!” Tiếng máu gọi kêu ai? Cả miền Bắc chúng ta lên tiếng...
Giữa tết trồng cây
Anh yêu em nhưng chẳng gần em được Tình ái cũng cắt chia theo đất nước Anh yêu em trời Bắc cách trời Nam Nỗi đau lâu có thể hoá mưa dầm Làm ướt bước anh đi Nhưng tiếng hát Như cỏ dậy mùa xuân,...
Gốc nhãn cao
Gốc nhãn vườn xưa cao, khó hái Tám mươi, nay mẹ hẳn lưng còng Chắp đường Nam Bắc con thăm mẹ Hái một chùm ngon, dâng mẹ ăn Nguồn: Chế Lan Viên toàn tập, NXB Văn học, 2002 (do Vũ Thị Thường sưu tập và biên soạn)
Hai câu hỏi
“Ta là ai?”, như ngọn gió siêu hình Câu hỏi hư vô thổi nghìn nến tắt “Ta vì ai?” khẽ xoay chiều ngọn bấc Bàn tay người thắp lại triệu chồi xanh Nguồn: Chế Lan Viên toàn tập, NXB Văn học, 2002 (do Vũ Thị Thường sưu...
Hoa đào nở sớm
Rặng đào trước ngõ em qua Sáng nay bỗng ướm cành hoa vào mùa Đầy vườn lộc biếc cây tơ Năm đi chưa hết, đã ngờ xuân đâu Bỗng dưng một đóa hoa đầu Nghe như đất lạ năm nào gặp em Phải rằng xê xích thời gian Vầng dương bên ấy...
Hoa hồng trong bệnh viện
Tôi ngỡ anh chẳng bao giờ khóc nữa Tự khóc con anh chết ở chiến trường Bài thơ chín trăm câu còn cháy dở! Đau khổ chừng đau khổ nào hơn? Ôi, sáng nay anh khóc oà như con trẻ Mái tóc bạc phau trắng giữa hoa hồng Cả bệnh viện dạt dào....
