Trang thơ Chế Lan Viên
Ném thừng
Bác ra thăm Ngọc Vừng Mặc áo quần thủy thủ Đầu đội mũ hải quân Giải dài bay trong gió Bể vỗ sóng muôn trùng Chào người quen biết cũ Đàn hải âu lượn vòng Quanh chòm râu trắng xóa Chủ tịch của một nước Xa lâu về thăm...
Nếu quên thanh gươm ta chẳng hiểu Người
Nếu quên khẩu súng thanh gươm, ta chẳng hiểu Người Tình yêu lớn hoá thành bão táp Khi La Văn Cầu đưa cánh tay ra chặt Nhát dao kia là bởi dất yêu đời. Tình yêu lớn là tình yêu nóng bỏng Như bà mẹ yêu con cầm lấy súng Kẻ bị dìm...
Thấy từ lúc ấy
Địa Trung Hải xanh ngời Bác lên boong lặng ngắm Uy nghi trước bể trời Bỗng mắt Người rực sàng Hàng trăm chiến hạm Pháp Chìm ngổn ngang bể khơi Cái suy tàn đế quốc Người vừa chợt thấy rồi. Cảnh ấy theo Bác mãi Trên hàng vạn dặm...
Tiếng khóc đúc Việt Nam thành một khối
Một hôm qua thôi các câu ca không hay đau thương sẽ đến cho mình Như những dòng sông trôi chảy vô tình! Và nghìn vạn đỉnh non cao Tổ quốc Không hay biết sẽ có ngày tang tóc Cờ đỏ hay đâu sẽ rũ xuống thân Người Và những màu hoa Bác...
Trận đánh của tình thương
Nhân dân ta đánh giặc hai mươi năm trời Vẫn luôn rơi nước mắt, Những đêm dài tỉnh giấc Bác nằm thương trăm nơi Người thương tiếng rao bánh đêm khuya con trẻ Tiếng bé bỏng, đêm mênh mông là thế, Thương người Mán trên non cao sương...
Trong lăng và ở bên ngoài
Linh cữu chói ngời như đau thương như ánh sáng Dân tộc mang theo bên mình vượt bể thời gian Bể cách mạng lắm đá ngầm, hỗn sóng Có Bác bên mình, ta vững tâm. Thiên thu im lìm, thiên thu tịch lặng Bác nằm bên trong, ta đi ở bên ngoài, Đôi...
Anh ấy tên Đào
Đào con trai một, một gia đình họ Lê Ngày nhập ngũ khóc và trốn mẹ Đào mất ở khu Tư sau chuyến giao hàng Trong tư thế của một người chiến sĩ. Óc bị bom bi rồi, Đào vẫn nắm vô-lăng Đến mảnh bom sau thì Đào ngã gục Người lái...
Biện chứng
Những giọt máu đỏ giữa rừng hoang hay trong khảm Chí Hòa Đi theo luật biện chứng, suối ngầm trong đất tối Sẽ hồi sinh giữa một ngày đồng khởi Thành chiến trận. Thành cờ. Thành lúa chín. Thành hoa. Nghe sóng ngỡ lòng mình Vỗ một...
Bướm Trường Sơn
Cả một mùa xuân theo bóng xe Cánh trắng cánh vàng đậu vào tay lái Nhớ quê hương đâu có thể quay đầu lại Ép một con bướm Trường Sơn mà gửi thư về.
Các anh xưa
Ôn Như Hầu, con sông chảy hút phía siêu hình Nguyễn Du, vết thương lòng ta phí máu Yên Đổ, tiếng anh khóc, dẫu cười không thể giấu Và Tú Xương cười gằn như mảnh vở thuỷ tinh Chúng tôi thắng nơi các Anh xưa bỏ cuộc Nhưng thiếu các...
