Thứ 3, 21/04/2026 - 18:39

Trang thơ Hoàng Nhuận Cầm

Các con là ngọn lửa

Tặng Gấu và Cu Mỵ Mồng 7 tháng 2 này Là ngày sinh nhật Bố Chắc gì Mẹ đã nhớ Hai con thì bé thơ. Thôi thì Bố nằm mơ Có rất nhiều hoa tặng Để quên niềm cay đắng Để quên bao tủi hờn Hai đứa đã lớn hơn Bố cũng thêm một tuổi...

Của Nguyên Xuân

Gửi Phạm Quân Kiếp sau vứt bút phê bình Làm tên thi sĩ thất tình mà chơi Trả trang giấy trắng cho Người Biết đâu Từ Thức vẫn ngồi đợi anh… Nguồn: Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến, Hoàng Nhuận Cầm, NXB Hội nhà văn, 2007

Cùng với buổi chiều nay

Em lên tàu cùng với buổi chiều nay Căn phòng nhỏ rộng ra thành nỗi nhớ Ừ em đứng ở đây, em ngồi góc đó Em vô tình hay em cố tình quên Hoa xoan rơi như bài hát của đêm Tiếng chim khía quanh đây từng nốt nhạc Gió thổi rối cánh hoa và...

Chào sao Mai

Trên vai ngút ngàn mắt mẹ mùa thu Sao Mai thắp giã từ ta với bạn Cơn mưa gõ ngang trời tiếng đạn Nỗi nhớ kêu tên trên vỏ đạn đồng. Thôi xin chào mười năm học phổ thông Cánh hoa phượng cuối cùng thương mến nhất Một chấm đỏ rung...

Cho người tri kỷ

Vừa làm xong bài thơ Chả có ai để đọc Tôi vượt qua màn mưa Đúng như một thằng ngốc. Cuối cùng tôi ngồi khóc Trong quán bia bên đường Cô bán hàng thấy thương Rót cho cốc trà nóng. Bàn tay tôi lạnh cóng Trái tim thì buốt tê Ngoài trời...

Cho phượng năm xưa

Một buổi chiều không có người để yêu Một buổi chiều không có người để ghét Một đám ma không biết ai vừa chết Nhiều buổi chiều ta đã mất tên nhau. Một đám mây trong suốt đến không màu Một đám cháy không thấy hình ngọn lửa...

Di Linh cảm mến

Mai anh về thở gió Di Linh Em ngồi nhớ trong thành phố cổ Mưa làm dấu dọc đường quốc lộ Gốc cây me máu chảy tên mình Mai anh về ba lô nhẹ tênh Em gửi chi cho vùng đất đỏ Còn nốt một chuyến xe thổ lộ Anh sẽ về đúng lúc trăng...

Diễn viên ơi

Bao nhiêu Diễn Viên đi qua nhà tôi Nét mặt nghiêm trang – không nói – không cười Và tôi cũng vờ nghiêm trang hơn họ Mắt không thèm nhìn chiếc lá vừa rơi. Bao nhiêu Diễn Viên đi qua hồn tôi Thành lá, thành hoa, thành khói hết rồi Mà...

Dưới màu hoa rất đỏ

Mùa xuân ấy nói thực là anh đã Xếp ba-lô lặng lẽ để xa nhà Câu thơ cũ có gì không thực nữa Chớp qua hồn như pháo sáng mà thôi. Đừng bao giờ chán nản em ơi Hy vọng sẽ vút lên từ phút ấy Cuối cánh rừng lửa còn dai dẳng cháy Bàn...

Đêm nay…

Áo anh bạc mùa thu pha rượu đắng Áo em sao cô độc đã in hình Trong trắng bỏ nhà đi năm mười sáu Đêm nay buồn ngồi cắn vỡ ô mai Và như thế mười năm bớt dại Nỗi khôn ngoan ám sát tuổi học trò Cà phê rót đầm đìa qua phượng đỏ...