Trang thơ Nguyễn Bính
Nhà tôi
Nhà tôi có một vườn dâu, Có giàn đỗ ván, có ao cấy cần. Hoa đỗ ván nở mùa xuân, Lứa dâu tháng tháng, lứa cần năm năm. Em tôi là gái mười lăm, Quét sân, chạy chợ, chăn tằm sớm trưa. Thầy tôi dạy học chữ nho, Dạy dăm ba đứa...
Nhiều
Thuyền trăng ai chở sang Đoài Đêm khuya mở rộng then cài cửa ra Trăng vào, bóng nữa là ba Với em ở trái tim ta là nhiều Nguồn: Tuyển tập Nguyễn Bính, NXB Văn học, 1986
Nhớ (II)
Hỡi những đường tàu, hỡi những ga Nằm phơi nắng xế với trăng tà Có thương đôi lứa tình nhân ấy Họ bảo anh đi đường có hoa. Tàu qua để lại ga đơn chiếc Đường sắt nằm chờ những chuyến qua Có người lưu lạc bên đường sắt...
Nhớ người trong nắng
Hà Nội có hồ loạn tiếng ve, Nắng dâng làm lụt cả trưa hè, Năm xưa, một buổi đang mưa lụt Tôi tiễn chân người sang biệt ly. Từ buổi về đây, sầu lại sầu Người xa vời quá, ai thương đâu! Tôi đi ngửa mặt trên hè vắng Xem những...
Nhỡ nhàng
Công tôi xe chỉ vót nan Phất diều mướn gió nơi nàng thả chơi Nỡ nào tắt gió nàng ơi! Cho diều tôi xuống, cho tôi nhỡ nhàng. Nguồn: Thi ca Việt Nam chọn lọc – Thơ tình Nguyễn Bính, Kiều Văn, NXB Đồng Nai, 2005
Nhớ Oanh
Nhớ Oanh tôi nhớ cô Oanh Xa xôi cách trở hỏi tình thắm phai Đường xa dài quá là dài Gieo cầu đêm ấy, tiên người không cho Oanh xưa, Oanh vẫn học trò Bây giờ bà giáo hay là bà tham? Thân tôi như cái thân tầm Ăn dâu nhả kén lại làm kén...
Những người của ngày mai
Ở chòi hẹp nhưng hồn chìm vũ trụ Trái tim đau vì thương cả loài người Đã nhiều hôm họ không thấy bóng mặt trời Bởi làm việc liên miên và bí mật Này của riêng rút lại có bao nhiêu Chiếc khăn tắm, bộ áo quần trong nóp Hai năm rồi...
Nuôi bướm
Tặng Vương Ý Nhi Cả mùa xuân thắm đã trôi đi Giếng ngọc, hương sen muốn dậy thì Sực nhớ lời xưa tôi có hẹn Một bài thơ mới để dâng Nhi. Tôi đến thăm Nhi giữa nắng hồng Với bài thơ mới sắp làm xong Nỡ nào Nhi lại đi xa vắng...
Oan nghiệt
Hôm nay bắt được thư Hà Nội Cho biết tin Dung đã đẻ rồi Giờ Sửu, tháng ngâu, ngày nguyệt tận Bao giờ tôi biết mặt con tôi? Nào xem thử đoán tên con gái Oanh, Yến, Đào, Trâm, Bích, Ngọc, Hồi? Tôi biết vô tình Dung lại muốn Con mình...
Oanh
Cô em đang độ tuổi xuân tươi. Mái tóc đen kia buông quá dài Mỗi sáng cô ngồi bên cửa sổ Mỉm cười vì chửa biết yêu ai… Nhưng có hay đâu tới một chàng Một chàng thi sĩ ưa mơ màng Nghèo khổ ở trên gian gác vắng Duy giầu được...
