Trang thơ Nguyễn Bính
Thơ tôi
Buổi chiều uống rượu làm thơ Buổi trưa đi đốt lá khô trên đồi Lá khô là lá của trời Thơ tôi là để riêng tôi tặng nàng Lá khô sòng sọc màu vàng Thơ tôi bát ngát chỉ toàn màu xanh Thơ tôi gửi lại kinh thành Ở đây tôi đốt một...
Thơ xuân
Đây cả mùa xuân đã đến rồi Từng nhà mở cửa đón vui tươi. Từng cô em bé so màu áo Đôi má hồng lên, nhí nhảnh cười. Và tựa hoa tươi, cánh nở dần, Từng hàng thục nữ dậy thì xuân Đường hương thao thức lòng quân tử ...
Thư lá vàng
Ngồi trên bến gió chờ nàng Lá đưa thuyền lá vàng sang bến nào? Bờ sông thấp, nước sông cao Lá thuyền này đã trôi vào bến anh Vớt lên, thả xuống sao đành Anh gửi cho mình giữ lấy mình ơi! Nàng đẩy một chiếc lá rơi Không, không,...
Tiếng trống đêm xuân
Chiều xuân, mưa bụi nghiêng nghiêng Mưa không ướt áo người xem hội làng. Khen ai nhuộm nhiễu Tam Giang Đánh dây xà tích cho nàng chơi xuân. Khen ai tròn áo tứ thân Mịn quần lĩnh tía, chùng khăn lụa sồi. Khen ai tóc thẳng đường...
Tiếng trống đêm xuân
Chiều xuân, mưa bụi nghiêng nghiêng Mưa không ướt áo người xem hội làng. Khen ai nhuộm nhiễu Tam Giang Đánh dây xà tích cho nàng chơi xuân. Khen ai tròn áo tứ thân Mịn quần lĩnh tía, chùng khăn lụa sồi. Khen ai tóc thẳng đường...
Tỉnh giấc chiêm bao
Chín năm đốt đuốc soi rừng Về đây ánh điện ngập ngừng bước chân. Cửa xưa, mành trúc còn ngăn Góc tường vẫn đọng trăng xuân thuở nào. Làng xa, bản nhơ, đèo cao Gió bay tà áo, chiêm bao nửa chừng. Anh về luyến núi, thương rừng...
Tôi còn nhớ lắm
Tôi còn gì nữa là tôi! Thuyền quyên nàng vẫn là người thuyền quyên. Mùa xuân ấy nàng se duyên Có đình đổi kiệu, có đèn giăng hoa. Tóc tôi để bạc cho già Đời tôi để rụng cho là đời tôi. Còn nên nói nữa hay thôi Gặp nhau một...
Trách mình
Còn bao nhiêu việc chửa làm đây Quanh quẩn vào ra hết tối ngày Vừa tính chuyện cơm, toan chuyện nước Lại buồn khi đậu tiếc khi bay Có đâu thơ thẩn hoài như vậy Không lẽ loay hoay mãi thế này Mỗi sáng mỗi thêm tờ lịch rụng Giật...
Trải bao nhiêu núi sông rồi
Tặng Hoàng Tấn Trải bao nhiêu núi sông rồi Đến đây lại vẫn hai người chúng ta! Con đò thì nhớ sông xa Con người bởi nhớ quê nhà bao nhiêu! Cùng thơ và lại cùng nghèo Thương nhau được mãi nên chiều được nhau. Rối lên ôi những mái...
Trắng
Sương trắng chiều nay phủ trắng đồng Có đàn cò trắng lội ngang sông Có đàn trâu trắng qua cầu trắng Mây trắng chiều nay trắng tựa bông Hoa trắng nhà ai nở trắng vườn Có đàn bướm trắng đến xin hương Ta là bướm trắng vô duyên...
