Trang thơ Chế Lan Viên
Đọc sách
Ta nằm đọc sách trong vườn chuối Chim khách trên nhành hót líu lo Gió bay nhộn nhịp không ra lối Hoa tàn luống cuống chẳng nên thơ Trời xanh ới hỡi! xanh khôn nói Hồn tôi muốn hiểu chẳng cùng cho! Có cánh chim gì bay chới với Chết rồi!...
Chiến tượng
Chim câm tiếng, nắng chiều không dám động Lá vàng kia sợ hãi cũng thôi rơi Làn suối trắng nghẹn lời trong ngàn rộng Bên hàng cây kinh khủng bặt hơi cười Trên thảm lá máu chim muông loang lổ Tiếng ai đi rung động cả ngàn sâu? Hay im lặng...
Tạo lập
Trời hỡi trời! Hôm nay ta chán hết Những sắc màu hình ảnh của Trần Gian! Thịt bại rồi, nhãn quan đà lả mệt Thú điên cuồng ao ước vẫn khôn ngăn! Ta nhắm mắt mặc yên cho Hiện Tại Biến dần ra Dĩ Vãng ở trên mi Thay đổi rồi vẫn...
Nắng mai
Bóng đêm tan trên đồng xanh vô tận Nắng trời bay phấp phới bọc muôn cây Chốn cao xa, trên trán giời không giới hạn Làn tóc mây đùa rỡn bảo nhau bay Cả vũ trụ biến dần ra ánh sáng Nước sông Linh hòa lẫn nắng trời tươi Nắng trời...
Tắm trăng
Ta cởi truồng ra! Ta cởi truồng ra! Ngoài kia trăng sáng chảy bao la Ta nhảy vào quay cuồng thôi lăn lộn Thôi ngụp lặn trong ánh vàng hỗn độn Cho trăng ghì, trăng riết cả làn da Ai cởi dùm ta? Ai lột dùm ta? Chưa lõa lồ thịt còn nằm trong da!...
Những nấm mồ
Hãy chôn sâu nụ cười trên môi thắm Hãy giết đi lời hát đáy hầu người Đừng tìm nữa, của hoa tươi, sắc thắm Của muôn chim, tiếng ngọc bạn lòng ơi! Vì mỗi phút vui tuổi thêm nhắc tới Những điên cuồng chôn tận đáy hồn mơ...
Xương khô
Chiều hôm nay, bỗng nhiên ta lạc bước Vào nơi đây, thế giới vạn cô hồn Hơi người chết toả đầy trong gió lướt Tiếng máu kêu rung chuyển cỏ xanh non Trên một nấm mộ tàn ta nhặt được Khớp xương ma trắng tựa não cân người Tủy...
Đám ma
Dưới hàng tre cao gieo làn bóng mảnh Ánh đuốc mờ nhợt nhạt lạnh lùng soi Chiếc hòm con êm đi trong sương lạnh Người mẹ già nức nở lên đôi hồi Ta lặng lẽ nhìn muôn sao tự hỏi – Mảnh hồn ta tiêu diệt tự bao giờ? Mà trong chiếc...
Tiếng trống
Trống cầm canh đâu đây nghe nặng trĩu Trong tha ma dày đặc khí u buồn Và vô tình, lay động những linh hồn Bỗng, vội vàng trong bao mồ lạnh lẽo Liên miên giăng dưới ánh mờ trăng yếu Những bóng người vùn vụt đuổi bay ra! Những cô...
Bóng tối
Cả cảnh vật trần gian cùng mờ xoá Trong màn đen huyền bí. Ta bảo lòng “Ngày mai đây muôn loài đều tan rã Vũ trụ kia rồi biến ra Hư Không!” Nhưng ai bảo đêm trần là cõi Chết? Này, muôn cây chắp nối điệu than dài Này nghe chăng...
