Trang thơ Chế Lan Viên
Chiêm quốc u sầu
Nàng Trăng đã lui dần về núi thẳm Gió căm hờn đua gỡ ánh sao mờ Mà cảnh vật vì đâu sầu ảm đạm Trên đồi cao, Tháp cũ đứng trơ vơ Đôi cành khô tìm gì trong đêm vắng Vươn thân gầy ngăn đón gót Ma Hời? Lắng nghe xem bóng người...
Chiều chiều
Trăng tắt lâu rồi Mà sao cánh gió Cành cao chưa rời? – Mà sao thương nhớ Vẫn còn trong tôi Xa nhau lâu rồi Chiều xưa đã tắt Chiều nay chuông chùa Vẫn còn tiễn đưa – Chiều nay tôi nhác Một lời chiều xưa Từ chiều xưa tắt…...
Chờ ngày sum họp
Cõi trần gian đã lâu ta rời bỏ Tình duyên xưa đành chịu dở dang thôi Em còn đến tìm chi bên nấm mộ Mà ưu tư những để lệ tràn rơi? Em về đi! Thân anh đà tan nát Hồn người dương khôn lẫn với người âm Có ai tìm trong trời khuya bát...
Chuỗi đêm sầu
Lắng nghe em sóng sầu dâng điện Quảng Giọt sao mờ đua nhỏ xuống trần gian Nhìn đây em địa cầu tràn ánh sáng Như chìm sâu, chìm mãi trong đêm sương Thấy chăng em đàn cây đua rủ bóng Bên đồi xa trơ trọi Tháp Chàm xưa Nghe chăng em thời...
Đường đi trăm lối
Có những con đường quanh co nổi giận Quá lên cao chết đi theo núi rậm Những con đường theo rõi một người qua Để đến đây nhường cuộc trước thềm hoa Đây một con đường và đây hương lúa Của đồng thơm trên lòng đường trải lụa...
Đường về nước cũ
Tịnh Nhơn ơi! Bóng đêm tuôn nhiều quá! Vỏ địa cầu trĩu nặng lún không ngừng Trên đồi cao, hàng cây trơ cành lá Ta ngồi buồn, chán nản đếm sao băng Trong huyết quản, bóng đêm lan rạo rực Cả thịt da ướt đẫm khí u buồn Nhưng cõi...
Em bỗng đến
Ta còn nắm nhành Đan. Son nếp áo Chút tên tuổi vẫn chói ngời diễm ảo Bạn phù du, ta đứng với thiên nhiên Sáng tươi vui lòng giữ vững hoa đèn Bỗng em đến. Mắt trời ta bỡ ngỡ Rặng đào thơm, đóa mùa em hé nở Búp thanh xuân chĩu nặng...
Hoàng hôn
Cây khẽ nói lên từng ý gió Bóng gửi hồn thơm xuống rợp đường Một chùa có lẽ xa xôi lắm Trên những lòng tin rót suối chuông Hồn anh cũng đã bắt đầu đêm Em hãy làm sương trút dịu mềm Em hãy làm sao gieo sáng láng Và ban thương nhớ,...
Im lặng
Cồn cát trắng trắng lan bên nhà trắng Hàng cây xanh xanh dải đến trời xanh Đây yên lặng chân trời luôn yên lặng Trên cỏ đồng lặng dải ánh bình minh Đẩy muôn vật chìm sâu trong yên lặng Mà lòng ta thổn thức mãi không thôi Hay ngươi...
Không đề
Chẳng bao lâu đêm tối lạnh chân thềm Hoa nhân ảnh dần rơi trên tám vách Của sông núi xây sầu như bóng khách Bóng người qua nhà vũ trụ hoang tàn Chiếu chăn ta, đen tối đến ăn nằm Nơi ngõ sống hoa cười bóng cợt Chỉ còn gió – han...
