Trang thơ Chế Lan Viên
Say
Rất nhiệm màu, ôi Đấng Cả Mâu Ni! Xin từng thác từng nguồn mau rộng mở Lòng thương cao xuống lòng con đau khổ Dẫu chỉ trong một phút, hãy cho xem Trời Tây phương thất bảo chói trang nghiêm Con sẽ đến cắn vào tay vàng ngọc Cho chảy máu...
Sôi nổi
Hồ phách, lưu ly, xích châu, mã não Cả một trời, Như Lai ơi, thất bảo Tưởng cũng không sao xuyên nổi lòng con Giã từ lâu mười tám tuổi tơ non Tình ái chết và hồn con băng giá Chán ngán hết rồi, khinh khi tất cả Tre còng đầu bởi khát...
Ta là ai?
Xuân căng vú tròn cương đôi quả mật Mạch kín vẹn: sắt chưa vào thịt đất Sắc màu tươi đang rỡn trí hư vô Đây buổi nguyên sơ, đời tĩnh như hồ Ôi, xôn xao bốn phương nghe dậy nổi Sóng gió đổ trong vực trời khát đói Không gian say...
Thơ đã mất trinh
Và những hồn, và những tim, và những phách Và những Ta ràn rụa đã tuôn trào Ngày mai rồi phô phang trên cổ sách Rồi chán chường trong sóng mắt xôn xao Quăng bút xuống, xé tan ngay mảnh giấy Riết lấy đầu giữ chặt chút hồn thơ Cho Thanh...
Thời oanh liệt
Rồi cả một thời xưa tan tác đổ Dấu oai linh hùng vĩ thấy gì đâu? Thời gian chảy, đá mòn, sông núi lở Lòng ta luôn còn mãi vết thương đau! Vẻ rực rỡ đã tàn bao năm trước Bao năm sau còn dội tiếng kêu thương Sầu hận cũ tim ta ai...
Thu (II)
Thu sang chơi! Vườn nghe có thu sang Với cũ hoa phai, với cũ lá vàng Ngày chừng buồn! Đêm chừng lên vội lắm Cửa một lần – hơn ngàn phương phẳng lặng Bỗng mang buồn đến khắp trước song thưa Bỗng rộng trời thêm. Thu bỗng mờ mờ...
Thu về
Mặt trời nở trong ô cây thếp bạc Trên ngàn xanh nhí nhảnh ánh vàng lay Muôn chim non cùng ngây thơ ca hát Lũ bướm vàng quên lạnh, thẩn thơ bay Bụi cúc vàng lẳng lơ khoe sắc thắm Hàng ngô xanh gieo lá đắp hồ thu Đôi quả dại tự tình trong...
Trưa đơn giản
Trưa quanh vườn. Và võng gió an lành Ngang phòng trưa, ru hồn nhẹ cây xanh Trưa quanh gốc. Và mộng hiền của bóng Bỗng run theo… Lá run theo nhịp võng… Trưa lên trời. Và xanh thẳm bầu trời Bỗng mê ly, nằm thấy trắng mây trôi Trưa!...
Trứng thằn lằn
Ánh đèn ngủ mê man trên mặt đất Bỗng giật mình run rẩy vỡ tan tành Một quả trứng thằn lằn từ mái gác Vừa rơi trên đất rắn, giữa đêm thanh Làn vỏ mảnh thanh cao và trong trắng Đã vỡ tan như những mảnh đầu rơi Trong không khí...
Từ đâu?
Buổi chiều đó nằm dài trên nước thẳm Gió vô tình lay động nắng mong manh Dòng sông Tuyên như suối ngọc long lanh Chầm chậm cuốn những mảnh trời lơ biếc Trên đồi cao lặng trong màu nắng huyết Tháp điêu tàn mong đợi bóng đêm lan Ta...
