Thơ Trần Tế Xương
Nghèo mà vui
Kể suốt thế đố ai bằng anh Mán Trải mùi đời, khôn chán giả làm ngây Hổ sinh ra lúc thời này An thân mệnh thế, giấu tay anh hùng Không danh cho dễ vẫy vùng Mình không phú quí, mắt không vương hầu Khi để chỏm, lúc cạo đầu Nghêu ngao...
Ngón chầu
Có phải rằng ông chẳng học đâu? Một năm ông học một vài câu Ví dù vua mở khoa thi trống “Lạc nhạn”, “xuyên tâm” đủ ngón chầu Nguồn: Thơ Trần Tế Xương, NXB Văn hóa – Thông tin, 1998
Nhà nho giả danh
Hỏi thăm quê quán ở nơi mô ? Không học mà sao cũng gọi “đồ” ? Ý hẳn người yêu mà gọi thế, Hay là mẹ đẻ đặt tên cho ? Áo quần đinh đáo trông ra “cậu”. Ăn nói nhề nhàng khác giọng ngô. Hỏi mãi mới ra thằng bán...
Nhớ bạn phương trời
Ta nhớ người xa cách núi sông, Người xa, xa lắm, nhớ ta không? Sao đang vui vẻ ra buồn bã! Vừa mới quen nhau đã lạ lùng! Lúc nhớ nhớ cùng trong mộng tưởng, Khi riêng riêng cả đến tình chung. Tương tư lọ phải là mưa gió, Một ngọn đèn...
Nước buôn
Nước buôn như chị mới ăn người Chị thấy ai ru? Chị cũng cười! Chiều khách quá hơn nhà thổ ế, Đắt hàng như thể mớ tôm tươi. Tiền hàng kẻ thiếu, mi thường đủ, Giá gạo đâu năm, đấy vẫn mười. Thả quít nhiều anh mong mắm...
Ông ấm Mốc
Tôi hỏi thăm ông đến tận nhà Trước nhà có giếng, có cây đa Vườn ao đất cát chừng ba mẫu Nứa lá tre pheo đủ mọi toà Mới sáu bận sinh đà sáu cậu Trong hai dinh ở có hai bà Trông ông mốc thếch như trăn gió Ông chỉ phong lưu tại...
Ông cò
Hà Nam danh giá nhất ông cò Trông thấy ai ai chẳng dám ho Hai mái trống toang đành chịu dột Tám giờ chuông đánh phải nằm co Người quên mất thẻ âu trời cãi Chó chạy ra đường có chủ lo Ngớ ngẩn đi xia may vớ được Chuyến này...
Ông cử Ba
Cửa Vũ, ba nghìn sóng nhảy qua Ai ngờ mũ áo đến …ba ba Đầu như lươn đất mà không lấm Thân tựa xà hang cũng ngó ra Dưới nước chẳng ưa, ưa trên cạn Đất sét không ăn, ăn thịt gà! Tuy rằng cổ rụt mà không ngỏng Hễ cắn ai thì...
Ông cử thứ năm
Ông cử thứ năm, con cái ai ? Học trò quan đốc Tả Thanh Oai. Nghe tin, cụ cố cười ha hả Vứt cả dao cầu xuống ruộng khoai! Thứ năm, ông cử ai làm nổi, Học trò quan đốc tỉnh Hà Nội ? Nghe tin, bà cố cười khì khì Đổ cả riêu cua...
Ông Hàn
Hàn lâm tu soạn kém gì ai ? Đủ cả vung, nồi, cả cóng chai Ví thử quyển thi ông được chấm Đù cha đù mẹ đứa riêng ai! Tức hàn Triệu, vốn chỉ là tay nấu rượu, buôn bán, chạy được chút phẩm hàm.
