Thứ 3, 21/04/2026 - 18:41

Thơ Trần Tế Xương

Mừng chú làm nhà

Ông bà ngày trước có gì đâu Chú thím ngày nay đã lại giàu Mới biết trời cho không mấy lúc Lọ là nuôi cá với trồng cau Nhà gỗ năm gian lợp lá gồi Trông dòng sông Vị tựa non Côi Đầu nhà khanh khách vào làm tổ Ngồi thấy chim non nó...

Mừng nghị viên

Nghị viên há phải việc con con, Nước có quyền dân, nước mới còn. Được buổi mở mồm, nên nhức óc, Dù ai bóp méo, cũng vo tròn. Thay hai vạn rưởi người ăn nói, Mở bốn nghìn năm mặt nước non. Kính chúc duy tân hai chữ mới, Xin đừng...

Mừng ông cử lấy vợ kế

Một sớm ơn vua chiếm bảng vàng Lam Kiều lối cũ lại lần sang. Câu văn Hán, Tống hay ghê gớm Quyển truyện Phan Trần thuộc cháo chan. Gỗ tốt nỡ đem trồng cột giậu, Chim khôn sao khéo đậu nhà quan! Làng nho ai lại hơn ông nhỉ ? Có lẽ...

Mừng ông lang

Làm thuốc như ông cũng có tài Thực là chăm chỉ lại lanh trai. Phen này mồ mả nhà ta phát: Thi cử, hai con đỗ cả hai!

Năm mới

Chỉ bảo nhau rằng: mới với me, Bảo ai rằng “cũ”, chẳng ai nghe. Khăn là bác nọ to tày rế, Váy lĩnh cô kia quét sạch hè. Công đức tu hành sư có lọng, Xu hào rủng rỉnh, mán ngồi xe. Chẳng phong lưu cũng ba ngày tết, Kiết cú như...

Năm mới chúc nhau

Lẳng lặng mà nghe nó chúc nhau: Chúc nhau trăm tuổi bạc đầu râu. Phen này ông quyết đi buôn cối, Thiên hạ bao nhiêu đứa giã trầu. Lẳng lặng mà nghe nó chúc giàu: Trăm, nghìn, vạn mớ để vào đâu? Phen này, ắt hẳn gà ăn bạc, Đồng...

Ngày xuân của làng thơ

Ngày ba tháng tám thấy đâu mà? Sao đến ngày xuân lắm thế a? Ý hẳn thịt xôi lèn chặt dạ Cho nên “con tự” mới thòi ra?  

Ngẫu chiếm

Người quân tử gặp khi vận kiển Liệu qua loa cho xong chuyện thì thôi Việc gần xa phải trái kệ thây đời Hơi đâu nghĩ vào người thêm tức bực Ấy mới biết sự đời tuỳ lúc Thắc mắc chi mà cầy cục có làm chi Ăn thì ăn, ở thì ở,...

Ngẫu hứng

Hán tự chẳng biết Hán, Tây tự chẳng biết Tây. Quốc ngữ cũng mù tịt, Thôi thì về đi cày. Trồng ngô và trồng đậu, Cấy chiêm lại cấy mùa. Ăn không hết thì bán, Bán đã có Tây mua. Được tiền thì mua rượu, Rượu say rồi cưỡi...

Nghèo

Chẳng khôn cũng biết một hai điều, Chẳng tội gì hơn cái tội nghèo. Danh giá nhường này không lẽ bán, Nhân duyên đến thế hãy còn theo. Tấm lòng nhi nữ không là mấy, Bực chí anh hùng lúc túng tiêu. Có lẽ phong trần đâu thế mãi Chốn...