Thứ 3, 21/04/2026 - 20:21

Thơ Trần Tế Xương

Kể lai lịch

Cũng võng cũng dù Cũng hèo cũng quất Ăn, cậu cũng “thời” Ngủ, bà cũng “giấc” Tháng rét quạt lông Mùa hè bít tất. Tráp tròn sơn đỏ, bà quyết theo trai; Điếu ống xe dài, cậu đành lễ phật. Tai gài ngọn bút, anh kia...

Khen người hàng sắt

Qua đình Hàng Sắt đến nhà ông, Nhà tẻo tèo teo lại gác chồng. Vành sắt chất lên như thể núi, Lưỡi cày xếp đó để làm chông. Khách năm ba kẻ bi bô nói, Gái một vài cô ngấp nghé trông. Có phải nhà thuê ông tậu quách, Ở đây gần...

Khoa Canh Tý

Hai đứa tranh nhau cái thủ khoa; Tuân khoe văn hoạt, Nghị văn già Năm nay đỗ rặt phường hay chữ, Kìa bác Lê Tuyên cũng thứ ba! Khoa thi năm 1900.  

Khóc em gái

Mệnh sao bạc thế hỡi em ơi! Hai bốn hai lăm cũng một đời Bảng hổ vừa treo, cầu Thước bắc Cành thoa đã rụng, phím đàn rơi Cây tương tư héo, chồng rầu rĩ Thuyền độ sinh đưa, Phật rước mời Những muốn dựng bia toan kỷ niệm...

Khóc vợ bạn

Quả núi Châu Phong mới bắc cầu Thương anh về trước, chị về sau! Tên đề bảng phấn ai không tiếc Tiếng khóc non xanh vượn cũng sầu Có mẹ tưởng là vui gượng lại Không chồng hồ dễ sống chi lâu! Bắc thang lên hỏi ông cầm sổ...

Không chiều đãi

Rước phải cô đào mới tẻo teo Rác tai đà lắm sự ì èo Cầm kỳ thi tửu vui ra phá Điền sản tư cơ mấy cũng nghèo Bạn ác không vay mà thúc lãi Thói thành dầu lịch cũng thành keo Thôi thôi xin kiếu cô từ đấy Chiều đãi thì tôi...

Không học vần Tây

Mợ bảo vần Tây chẳng khó gì! Cho tiền đi học để chờ thì. Thôi thôi lạy mợ “xanh căng” lạy. Mả tổ tôi không táng bút chì!  

Không vay mà phải trả

Nợ mướn van thay cũng chẳng xong Không vay mà trả một trăm đồng Kìa người ăn ốc đà khôn chửa Để tớ đền gà có hại không? Nào cứ bao nhiêu, liền khúc ruột Thôi đừng đeo đuổi, phất chân lông Kìa câu đói ngủ gương còn đó...

Làm lẽ thứ tư

Những trách cô mình tính lẳng lơ Làm hai chẳng muốn, muốn làm tư! Say đường buôn bán nên không lãi Tính chuyện trăng hoa phải mắc lừa Ấy bởi lầm về anh bợm gốc Thôi đừng trách lẫn tại ông tơ Lời này nhắn bảo người son phấn...

Lấy lẽ

Cha kiếp sinh ra phận má hồng! Khéo thay một nỗi lấy chung chồng Mười đêm chị giữ mười đêm cả Suốt tháng em nằm suốt tháng không Hầu hạ đã cam phần cát luỹ Nhặt khoan còn ỏm tiếng Hà Đông Ai về nhắn bảo đàn em nhé Có ế thì...