Thơ Trần Tế Xương
Hát cô đầu
Nhân sinh quý thích chí Chẳng gì hơn hú hí với cô đầu Khi vui chơi dăm ba ả ngồi hầu Chén rượu cúc đánh chầu đôi ba tiếng Tửu hậu khán hoa nhàn bất yếm Hoa tiền chước tửu hứng vô nhai Hỡi ai ơi chơi lấy kẻo hoài Chơi cũng thế mà...
Hễ mai tớ hỏng
Hễ mai tớ hỏng, tớ đi ngay! Giỗ tết từ đây nhớ lấy ngày! Học đã sôi cơm nhưng chửa chín Thi không ăn ớt thế mà cay! Sách đèn phó mặc đèn con trẻ Thưng đấu nhờ trông một mẹ mày. “Cống hỉ”, “mét xì” thông...
Hoá ra dưa
Ước gì ta hoá ra dưa Để cho người tắm nước mưa chậu đồng! Ước gì ta hoá ra hồng Để cho người bế người bồng trên tay! Nguồn: Thơ Trần Tế Xương, NXB Văn hóa – Thông tin, 1998
Học trò ngủ cạnh thầy
Chẳng phải mình con ngủ cạnh thầy Con xin con kể để thầy hay Sử kinh chưa trải mùi ngon ngọt Trò chuyện càng nhiều nỗi đắng cay Nước bốn nghìn năm hồn chửa tỉnh Người hăm lăm triệu giấc còn say Bên giường dẫu ngáy nhưng còn sợ...
Hỏi đùa mình
Ông có đi thi ký lục không? Nghe ông quốc ngữ học chưa thông Ví dù nhà nước cho ông đỗ Mỗi tháng lương ông được mấy đồng? Nguồn: Thơ Trần Tế Xương, NXB Văn hóa – Thông tin, 1998
Hỏi mình
Trải mấy mươi năm vẫn thế ru? Rằng khôn, rằng dại, lại rằng ngu? Những là thương cả cho đời bạc Nào có căm đâu đến kẻ thù No ấm chưa qua vành mẹ đĩ Đỗ đành may khỏi tiếng cha cu Phen này có dễ trời xoay lại Thằng bé con con...
Hỏi ông trăng
Ta lên ta hỏi ông trăng Hoạ là ông có biết chăng sự đời Ông cao ông ở trên trời Mà ông soi khắp nước người nước ta Năm châu cũng một ông mà Kể riêng thì lại mỗi nhà mỗi ông Nguồn: Thơ Trần Tế Xương, NXB Văn hóa – Thông tin,...
Hỏi ông trời
a lên ta hỏi ông trời: Trời sinh ta ở trên đời biết chi? Biết chăng cũng chẳng biết gì Biết ngồi Thống Bảo, biết đi ả đầu Biết thuốc lá, biết chè Tàu Cao lâu biết vị, hồng lâu biết mùi Nguồn: Thơ Trần Tế Xương, NXB Văn hóa...
Hỏng thi khoa Quí Mão (1903)
Trách mình phận hẩm lại duyên ôi! Đỗ suốt hai trường hỏng một tôi! “Tế” đổi làm “Cao” mà chó thế! “Kiện” trông ra “Tiệp” hỡi trời ôi! Mong gì nhà nước còn thi nữa, Biết rõ anh em chẳng chắc...
Hót của trời
Nó rủ nhau đi hót của trời Đang khi trời ngủ, của trời rơi. Hót mau kẻo nữa kinh trời dậy Trời dậy thì bay chết bỏ đời!
