Thơ Trần Tế Xương
Để vợ chơi nhăng
Thọ kia mày có biết hay chăng? Con vợ mày kia, xiết nói năng! Vợ đẹp, của người không giữ được, Chồng ngu, mượn đứa để chơi nhăng. Ra đường đáng giá người trinh thục Trong dạ sao mà những gió trăng? Mới biết hồng nhan là thế...
Đêm buồn
Trời không chớp bể chẳng mưa nguồn Đêm nảo đêm nao tớ cũng buồn Ngao ngán tình chung cơn gió thoảng Nhạt nhèo quang cảnh bóng trăng suông Khăn khăn áo áo thêm rầy chuyện Bút bút nghiên nghiên khéo giở tuồng Ngủ quách sự đời thây kẻ...
Đêm dài
Sực tỉnh trông ra ngỡ sáng loà Đêm sao đêm mãi thế ru mà? Lạnh lùng bốn bể ba phần tuyết Xao xác năm canh một tiếng gà Chim chóc hãy còn nương cửa tổ Bướm ong chưa thấy lượn vườn hoa Nào ai là kẻ tìm ta đó Đốt đuốc mà soi kẻo...
Đi hát mất ô
Đêm qua anh đến chơi đây Giày chân anh dận, ô tay anh cầm Rạng ngày sang trống canh năm Anh dậy, em hãy còn nằm trơ trơ Hỏi ô, ô mất bao giờ Hỏi em, em cứ ậm ờ không thưa Chỉn e rầy gió mai mưa Lấy gì đi sớm về trưa với […]
Đi thi
Tấp tểnh người đi tớ cũng đi Cũng lều cũng chõng cũng đi thi Tiễn chân, cô mất hai đồng chẵn Sờ bụng, thầy không một chữ gì! Lộc nước còn mong thêm giải ngạch Phúc nhà nay được sạch trường quy Ba kỳ trọn vẹn, thêm kỳ nữa...
Đi thi nói ngông
Ông trông lên bảng thấy tên ông Ông nốc rượu vào, ông nói ngông Trên bảng, năm hai thầy cử đội Bốn kỳ, mười bảy cái ưu thông Xướng danh tên gọi trên mình tượng Ăn yến xem ra có thịt công Cụ xứ có cô con gái đẹp Lăm le xui...
Đổi thi
Nghe nói khoa này sắp đổi thi Các thầy đồ cổ đỗ mau đi! Dẫu không bia đá còn bia miệng Vứt bút lông đi, giắt bút chì!
Đồng tiền
Phàm kim chi nhân, duy tiền nhi dĩ Hết tiền tiêu, tráng sĩ cũng nằm co! Chẳng dại khôn cũng chẳng thân sơ, Có hơi kẽm, tha hồ ngang ngửa! Thơ rằng: Toán lai thế sự kim năng ngữ Thuyết đáo nhân tình kiếm dục minh Dơ dáng thay những mặt tài...
Đùa bạn vào nhà pha
Cái cách phong lưu lọ phải cầu Bỗng đâu gặp những chuyện đâu đâu Một ngày hai bữa cơm kề cửa Nửa bước ra đi lính phải hầu Trong tỉnh mấy toà quan biết mặt Ban công ba chữ gác lên đầu Nhà vuông thong thả nằm chờ mát Vùng vẫy...
Gái buôn (I)
Nước buôn như chị mới ăn người Chị thấy ai đâu chị cũng cười Chiều khách quá hơn nhà thổ ế Đắt hàng như thể mớ tôm tươi Tiền hàng kẻ thiếu, mi thường đủ Giá gạo đầu năm, đấy vẫn mười Thả quít nhiều anh mong mắm...
