Phần III - Nghĩ về thơ và nghĩ ngoài thơ (phác thảo, 1996) 2
Người nữ tử tù đan áo
Đợi bản án tử hình. Chị đem áo ra đan Áo đan xong. Bản án chửa thi hành Chị lại tháo áo ra đan lại Nào biết đêm nay lệnh bắn bất thình lình! Tác phẩm viết giữa ngày xử án và ngày hoãn án Anh phải viết sao cho khi ra đi thì chiếc...
Nợ
Nhà thơ, anh dành dụm từng xu nhỏ, đồng kẽm, đồng chì… Mà phải trả các món nợ, bán đời đi để trả Vét cả tâm hồn, dốc cả hai túi áo ra không đủ Không phải anh nợ, mà nhân lọai nợ, người đọc nợ Anh trả cho anh là trả...
Pútskin
Anh muốn làm Pútskin Thì đừng đi đấu kiếm vô duyên Ở xó chợ đầu đường Đâm chết anh đâu phải những tài năng trí tuệ phi thường Mà là đồ chó chết Thế mới là chó chứ! 1988 (Rút trong tập Bào thai và mảnh vỡ) Nguồn: Chế Lan...
Quan niệm thơ
Làm thơ xưa như ông từ trịnh trọng vào đền Như chú rể lần đầu tiên sang nhà bố vợ Như thần tử quì trước ngôi mặt Chúa Như là người mọc cánh thành tiên… Làm thơ ngày nay như người diễn xiếc Như chú hề lùn yêu cô nàng mắt...
Thơ thế kỷ 21
Thơ không thể cù lần Các chữ hóa thần Các chữ thành thiêng Mà thơ cần cà chớn Đấy là một cách đa nghi thơ Ưng bay trên đầu người, trong khí quyển Ta lôi thơ xuống bùn, chạm vào đất đen Nói chuyện thường ngày, vặt vãnh quàng xiên...
Thời thượng
Chả còn ai yêu vầng trăng và hương lúa ngoài đồng Yêu bà Tiên hay đám mây trên lầu Hoàng Hạc Giờ là thế giới của xe cúp, ti-vi, phim màu ngũ sắc Của quyền lực, tuổi tên, đốp chát Vị trí nhà thơ như rác đổ thùng! Chả ai nhớ bà...
Tiếng ru
Lớn lên, anh hát khác tiếng ru hời đưa anh trên võng Phải đâu anh quên mùi sữa mẹ đã nuôi thơ Nhưng từ quỹ đạo của nàng tiên, anh phải vào cuộc đời quỷ ma thiên la địa võng Và tiếng hét ở chiến hào lúc ấy lại là thơ Viết...
Tiếng vang
Nửa thế kỷ rồi, tóc sắp bạc rồi Tôi còn nghe tiếng vang trong nhà Văn miếu Cậu bé lên tám là tôi hú một tiếng dài Và các vách tường từ dĩ vãng lạnh tanh Vang vang đáp lại Làm tôi ù té chạy Nghe hồn ma Văn miếu đuổi theo… Tôi...
Tôi viết cho người…
Tôi viết cho một người nào trong thế kỷ mai sau Nhặt thơ tôi lên từ trong bờ bụi Phủi hết bao tầng mọt mối Bỗng gặp tôi lòe chói ở đôi câu Ngươi kia phủi bụi thêm, đọc lại từ đầu Bỗng chốc thương người xưa, rưng giọt lệ...
Xe tang qua nhà
Xe tang qua 24 Cột Cờ Xuân Diệu không vào nhà mình được nữa! Nhà anh từ nay là nấm mộ Anh chỉ dừng đây chốc lát rồi qua Con đường về nghĩa trang dài thăm thẳm Tưởng đi nghìn năm không cùng Thế mà chốc lát ta đã trước nấm mồ đào...
