Hái theo mùa (1977)
Hương trái đất
Ăn phải bùa các nhà thơ, ta yêu trái đất đến trăm lần Dẫu hóa thành hương bay đi còn quyến lại Dù có thể sống triệu năm ở Kim tinh Hùng tinh hay sao Chổi Để được một ngày trên trái đất hoá tình nhân.
Kém mắt
(Tặng Tế Hanh) Trời chiều nắng xuân đẹp Khó đọc sách trong chiều Tuổi năm mươi mắt kém Đôi mắt thường phải nheo Khám mắt, bác sĩ bảo Thị lực anh giảm nhiều Mấy phần trăm gì đó Ai biết là bao nhiêu! Chữ lớn ở trên tường...
Làm Hăm-let ở Việt Nam
Nếu Hăm-let ở Việt Nam, anh sẽ không mân mê trên tay một chiếc sọ dừa Ních-xơn chả thù các đầu lâu triết học Đã hủy diệt là sạch sành sanh tất Một tí xương con, nó cũng không chừa Không phải vô cớ đâu mà đầu cực này chúng...
Lời ru tháng chạp
À ơi Phi cơ giặc đầy trời Ngủ đi con ngủ Dù mây trời bốc lửa Thì mẹ vẫn ru hời Cho con ngủ Tay mẹ vỗ con hoài Như sóng vỗ Con ơi Công cha như núi Thái Sơn Nước chảy trong nguồn Là tình thương của mẹ Nhưng tình thương có làm gì...
Lửa rừng
Nghìn đỉnh Trường Sơn tối Vực thẳm sợ xe lăn Bỗng thấy đèn le lói Trong bụng những mừng thầm. Hoá ra lửa cháy núi Chưa phải trạm dừng chân.
Nếu
Nếu trái đất không người không tình ái Thì cây cũng yêu ở rễ sâu và ở lá chứ gì ? Nhựa và đường vân cũng là tình sử vậy Và đá cũng yêu bằng lửa mình giấu giữa đá vô tri.
Ngày vĩ đại
I Lịch sử có nhiều thế kỷ nhiều năm nhiều tháng nhiều ngày Nhưng năm tháng này chói loà, hoá thân, đột biến Là cấp số nhân, là tổng số thành Là sức mạnh của trăm ta nhân với triệu mình Là sự vật cộng vào nhau. Trái chín. Là lên...
Nghe sóng
Nghe sóng ngỡ lòng mình Vỗ một đời không nghỉ Những người xa quê hương Sao phải nằm cạnh bể.
Nhắn Tô Đông Pha
Đêm trăng tuyệt vời hơn trăng thời Tô Tử. Con sông Đáy ngời trăng như Xích Bích thuở nào Chả có con Hạc nào bay qua thuyền như trong bài phú cũ Chỉ những F, những AD xé tan trăng trong tiếng thét gào.
Pháo binh
Pháo binh ta trên đỉnh nhọn Trường Sơn Vai thâm tím và ngón chân đỏ tấy Chưa tháo giầy máu ứ đã trào tuôn. Câu thơ phải biết đau từ chỗ ấy.
