Thứ 2, 20/04/2026 - 19:26

Hái theo mùa (1977)

Pho, tên mẹ mìn của thế kỷ hai mươi

Hôm nay Giôn-xơn mày giết được bao nhiêu trẻ con ? Mẹ mìn Pho, mày cướp và buôn chừng bao nhiêu trẻ ? Nghề làm thiếu nhi, cô nhi Việt Nam đâu có dễ dàng Mẹ và cha là đích của bom Còn con cái thành hàng hoá trong trò buôn nô lệ. Không là...

Quá nửa đường

Trận đánh chìm vào rừng sâu đang khỏa lại Xác chiếc Zin nằm rất yên lành Lá vào buồng lái Hoa rừng leo quanh Chiếc xe không về miền Bắc nữa Cũng không ra kịp chiến trường lịch sử Cháy dọc Trường Sơn Nhưng đêm đêm nhìn đồng đội...

Quê và hương sơ tán

Sáng ra thấy thơm mặt đất Hoa sấu hay là hoa cau Mùi hương đồng quê chưa thuộc Như hương của một tình đầu.  

Ra hoa và đậu củ

Anh không cần ánh sáng dài ngày để ra hoa Giờ chỉ cần ánh sáng ngắn ngày để mà đậu củ Tuổi năm mươi, anh đi vào chất bột của mình không thích phù hoa Rễ trong đất cần âm âm mà tích tụ.

Rừng Cúc Phương

Bướm bay nghìn con trong tối rồi trong sáng Hoa phong lan nửa tím nửa màu… em Anh qua rừng Cúc Phương có hồn cây lao xao hồn người thầm lặng Hôn lên những hoa rừng tên lạ lẫn tên quen.  

Sau cơn bom, hoa sữa

Khi bom dứt, em thành hoa sữa Nở bừng hương. Chỉ có anh nghe Anh trở thành phố xá để thấm mùi hương em các ngõ Và chính vì vết thương anh, mà hoa sữa lại về.  

Tằm và nhện

Đâu phải con nhện chăng tơ mình theo thói quen mỗi sáng Dù ngọc đọng trên tơ, phỏng có ích gì Nhà thơ là con tằm từ đợt dâu này qua đợt kia cần mẫn Xe sợi tơ mình là lấy từ sự sống để mà xe.  

Tặng Việt kiều về nước

Trời bể một đời người Gặp lại nhau đầu bạc Lấy tình yêu Tổ quốc Mà quên sầu lứa đôi.  

Tấn kịch

Trăng ngang đỉnh cọ khuya rồi Kịch tan, sương ướt áo người ngồi xem Đi xa còn ngoái lại nhìn Sân tre nhớ lúc trăng lên rọi người.  

Tập qua hàng

Chỉ một ngày nữa thôi. Em sẽ trở về. Nắng sớm cũng mong. Cây cũng nhớ. Ngõ cũng chờ. Và bướm cũng thêm màu trên cánh đang bay.