Trang thơ Chế Lan Viên
Lời ru tháng chạp
À ơi Phi cơ giặc đầy trời Ngủ đi con ngủ Dù mây trời bốc lửa Thì mẹ vẫn ru hời Cho con ngủ Tay mẹ vỗ con hoài Như sóng vỗ Con ơi Công cha như núi Thái Sơn Nước chảy trong nguồn Là tình thương của mẹ Nhưng tình thương có làm gì...
Lửa rừng
Nghìn đỉnh Trường Sơn tối Vực thẳm sợ xe lăn Bỗng thấy đèn le lói Trong bụng những mừng thầm. Hoá ra lửa cháy núi Chưa phải trạm dừng chân.
Nếu
Nếu trái đất không người không tình ái Thì cây cũng yêu ở rễ sâu và ở lá chứ gì ? Nhựa và đường vân cũng là tình sử vậy Và đá cũng yêu bằng lửa mình giấu giữa đá vô tri.
Ngày vĩ đại
I Lịch sử có nhiều thế kỷ nhiều năm nhiều tháng nhiều ngày Nhưng năm tháng này chói loà, hoá thân, đột biến Là cấp số nhân, là tổng số thành Là sức mạnh của trăm ta nhân với triệu mình Là sự vật cộng vào nhau. Trái chín. Là lên...
Nghe sóng
Nghe sóng ngỡ lòng mình Vỗ một đời không nghỉ Những người xa quê hương Sao phải nằm cạnh bể.
Nhắn Tô Đông Pha
Đêm trăng tuyệt vời hơn trăng thời Tô Tử. Con sông Đáy ngời trăng như Xích Bích thuở nào Chả có con Hạc nào bay qua thuyền như trong bài phú cũ Chỉ những F, những AD xé tan trăng trong tiếng thét gào.
Pháo binh
Pháo binh ta trên đỉnh nhọn Trường Sơn Vai thâm tím và ngón chân đỏ tấy Chưa tháo giầy máu ứ đã trào tuôn. Câu thơ phải biết đau từ chỗ ấy.
Pho, tên mẹ mìn của thế kỷ hai mươi
Hôm nay Giôn-xơn mày giết được bao nhiêu trẻ con ? Mẹ mìn Pho, mày cướp và buôn chừng bao nhiêu trẻ ? Nghề làm thiếu nhi, cô nhi Việt Nam đâu có dễ dàng Mẹ và cha là đích của bom Còn con cái thành hàng hoá trong trò buôn nô lệ. Không là...
Quá nửa đường
Trận đánh chìm vào rừng sâu đang khỏa lại Xác chiếc Zin nằm rất yên lành Lá vào buồng lái Hoa rừng leo quanh Chiếc xe không về miền Bắc nữa Cũng không ra kịp chiến trường lịch sử Cháy dọc Trường Sơn Nhưng đêm đêm nhìn đồng đội...
Quê và hương sơ tán
Sáng ra thấy thơm mặt đất Hoa sấu hay là hoa cau Mùi hương đồng quê chưa thuộc Như hương của một tình đầu.
