Trang thơ Chế Lan Viên
Ra hoa và đậu củ
Anh không cần ánh sáng dài ngày để ra hoa Giờ chỉ cần ánh sáng ngắn ngày để mà đậu củ Tuổi năm mươi, anh đi vào chất bột của mình không thích phù hoa Rễ trong đất cần âm âm mà tích tụ.
Rừng Cúc Phương
Bướm bay nghìn con trong tối rồi trong sáng Hoa phong lan nửa tím nửa màu… em Anh qua rừng Cúc Phương có hồn cây lao xao hồn người thầm lặng Hôn lên những hoa rừng tên lạ lẫn tên quen.
Sau cơn bom, hoa sữa
Khi bom dứt, em thành hoa sữa Nở bừng hương. Chỉ có anh nghe Anh trở thành phố xá để thấm mùi hương em các ngõ Và chính vì vết thương anh, mà hoa sữa lại về.
Tằm và nhện
Đâu phải con nhện chăng tơ mình theo thói quen mỗi sáng Dù ngọc đọng trên tơ, phỏng có ích gì Nhà thơ là con tằm từ đợt dâu này qua đợt kia cần mẫn Xe sợi tơ mình là lấy từ sự sống để mà xe.
Tặng Việt kiều về nước
Trời bể một đời người Gặp lại nhau đầu bạc Lấy tình yêu Tổ quốc Mà quên sầu lứa đôi.
Tấn kịch
Trăng ngang đỉnh cọ khuya rồi Kịch tan, sương ướt áo người ngồi xem Đi xa còn ngoái lại nhìn Sân tre nhớ lúc trăng lên rọi người.
Tập qua hàng
Chỉ một ngày nữa thôi. Em sẽ trở về. Nắng sớm cũng mong. Cây cũng nhớ. Ngõ cũng chờ. Và bướm cũng thêm màu trên cánh đang bay.
Thà nó cứ là thằng mất dạy
Nó rơi xuống từ chín nghìn thước cao Trước mặt những người dăm phút mới đây bom nó nhắm vào Kêu khát và gào xin dược uống Mặt mếu máo, tay trỏ vào cổ họng Rót cho nó một chén trà, ngỡ nó uống ngay Không, nó kính cẩn nâng trà...
Thỏ thẻ hoà bình
Nghe Ních-xơn thỏ thẻ hòa bình Cô hàng xóm đào hầm trú ẩn Những đơn vị lên đường ra trận Biết lâu dài còn phải hy sinh.
Thống kê ở ga Yên Viên
Phấn, giấy, giường… tôi đọc dần theo bảng thống kê Phấn văn công cháy ở ga này và tay văn công ở chiến hào bốc lửa Bom trên giường hài nhi ở ga này và bom trên khoa sản khoa nhi Giấy học sinh thành tro ở ga này và xác thầy giáo...
