Trang thơ Chế Lan Viên
Tự trách mình
Anh lắm lúc như nhân loại trước ngày tìm ra lửa Cầm trên tay hòn đá rồi lại bỗng quăng đi Vẫn biết có hồn trầm chờ ta trong ruột dó Nhưng đợi dó thành hương không đủ sức kiên trì.
Tương quan
Rặng vải bên sông Trái đã ướm hồng Chỉ chờ một tiếng chim thôi Là trái ngọt Tu hú ơi, sao mày chưa chịu hót Màu đỏ nóng lòng, mày biết hay không? Tiếng chim chói ngời ở cổ Chỉ chờ cho sắc đỏ chín muồi Là ngọc xổ Chỉ chờ cho...
Và ong
Nhà thơ như con ong biến trăm hoa thành một mật Một giọt mật thành, đòi vạn chuyến ong bay Nay rừng nhãn non Đoài, mai vườn cam xứ Bắc Ngọt mật ở đồng bằng mà hút nhị tận miền Tây.
Vào lịch sử
Năm thứ 1972 công nguyên, năm thứ 197 Huê Kỳ Tên Tổng thống thứ 37 xứ này đi vào lịch sử Mang bốt đi thẳng vào theo lối hắn ta Khi hàng triệu B.52 lấy con trẻ Khâm Thiên làm mục tiêu quân sự Ních-xơn tay phải giết người, tay trái cầm...
Vẫn cành mai ấy
Mùa xuân dẫu có về qua đấy Cỏ nào mọc được trước rào gai Mười dặm xóm làng xe ủi sạch Nói chi vườn mẹ một nhành mai.
Vịt trời Hồ Tây
Chú vịt trời Hồ Tây Yêu màu hoa súng tím Muốn bay mà chẳng bay Làm nước hồ xao xuyến.
Vòng cườm trên cổ chim cu
Con cu cườm vẫn đeo vòng cườm muôn thuở Triệu tấn bom không thể nào làm xổ Một hạt cườm trên cổ chim tơ Mùa xuân thật bất ngờ Tiếng chim sau pháo cụm pháo bầy cấp tập Rừng cháy đen vẫn cành ra lộc Chỗ cành xanh là chỗ chim gù....
Xã viên
Chim mang hơi lạnh qua đầm Nhà dân đã ngủ đồng không bóng người Đầm xa sen cứ thơm hoài Khuây người giữ vịt dưới trới sao khuya.
