Thứ 2, 20/04/2026 - 19:23

Thơ thơ (1938)

Mùa thi

Thơ ta hơ hớ chưa chồng; Ta yêu, muốn cưới, mà không thì giờ: Mùa thi sắp tới! – em thơ, Cái hôn âu yếm xin chờ năm sau! Avril 1934 Nguồn: Tuyển tập Tự lực văn đoàn (tập III), NXB Hội nhà văn, 2004

Vô biên

Như kẻ hành nhân quáng nắng thiêu, Ta cẫn uống ở suối thương yêu; Hãy tuôn âu yếm, lùa mơn trớn, Sóng mắt, lời môi, nhiều – thật nhiều! Chớ nên tiết kiệm, hỡi nàng tiên! Ta được em chăng, lại mất liền: Với bạn ân tình hay...

Vội vàng

Tặng Vũ Đình Liên Tôi muốn tắt nắng đi Cho màu đừng nhạt mất; Tôi muốn buộc gió lại Cho hương đừng bay đi. Của ong bướm này đây tuần trăng mật; Này đây hoa của đồng nội xanh rì; Này đây lá của cành tơ phơ phất; Của yến anh...

Có những bài thơ

Hãy ngó sâu vào tận mắt anh, Đọc bài thơ mới chưa làm thành; Lòng anh rạo rực không duyên cớ Khi nắng chiều tơ giỡn với cành. Nghiêng đầu bên trái, hãy kề nghe Những ngón tay thần sẽ vuốt ve Cho điệu lòng anh thêm ấm dịu; Sờ xem:...

Tiếng không lời (Mây lưng chừng hàng)

Tặng Nguyễn Đỗ Cung Mây lưng chừng hàng Về ngang lưng núi. Ngàn cây nghiêm trang Mơ màng theo bụi Hoa dại trên đồi. Trăng nằm trên ngôi… Gió thanh chia mình Trong cành lá biếc. In như ái tình Mơ qua trời thiếc, Lan giữa làn hương. Hỡi...

Đơn sơ

Tặng Nguyễn Gia Trí Em nói trong thư: “Mấy bữa rày, “Sao mà bươm bướm cứ đua bay; “Em buồn, em nhớ, chao! em nhớ! “Em gọi thầm anh suốt cả ngày. “Ngoài ấy vui không, anh của em? “Trong này đã có nắng vàng êm:...

Giờ tàn

Khi mai giậy sớm, trời êm ái, Cửa sổ thênh thang mở gió hồ: Hơi mát đưa hùa theo ánh sáng; Cành gần, chim rộn tiếng đùa nô. Chủ nhật còn nguyên, còn trọn vẹn; Tôi chưa tiêu mất một giờ nào. Như đứa trẻ con ôm cái bánh, E dè tôi...

Chiều

Tặng Nguyễn Khắc Hiếu Hôm nay, trời nhẹ lên cao, Tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn… Lá hồng rơi lặng ngõ thuôn, Sương trinh rơi kín từ nguồn yêu thương. Phất phơ hồn của bông hường, Trong hơi phiêu bạt còn vương máu hồng. Nghe...

Viễn khách

Tặng Nguyễn Nhược Pháp Đương lúc hoàng hôn xuống, Là giờ viễn khách đi. Nước đượm màu ly biệt, Trời vương hương biệt ly. Mây lạc hình xa xôi; Gió than niềm trách móc. Mây ôi và gió ôi! Chớ nên làm họ khóc. Mắt nghẹn nhìn thâu...

Biệt ly êm ái

Tặng Nguyễn Xuân Khoát Chúng tôi ngồi, vây phủ bởi trăng thâu, Sương bám hồn, gió cắn mặt buồn rầu. Giờ biệt ly cứ đến gần từng phút. Chúng tôi thấy đã xa nhau một chút… Người lặng im, và tôi nói bâng quơ, Chúng tôi ngồi ở...