Thứ 2, 20/04/2026 - 19:32

Thơ thơ (1938)

Tương tư chiều

Bữa nay lạnh, mặt trời đi ngủ sớm; Anh nhớ em, em hỡi! Anh nhớ em. Không gì buồn bằng những buổi chiều êm. Mà ánh sáng đều hoà cùng bóng tối. Gió lướt thướt kéo mình qua cỏ rối; Vài miếng đêm u uất lẩn trong cành; Mây theo chim về...

Với bàn tay ấy…

Tặng Huy Cận Với bàn tay ấy ở trong tay, Tôi đã nguôi quên hận tháng ngày, Một tối trăng cao gieo mộng tưởng Vào lòng gió nhẹ thẩn thơ bay. – Một tối bầu trời đắm sắc mây, Cây tìm nghiêng xuống nhánh hoa gầy, Hoa nghiêng xuống...

Giới thiệu

Tặng Tú Mỡ Xin đừng tìm biết rõ chàng ta, – Nhân loại em gần vẫn xấu xa. Có đến mà yêu thì hãy đến Xem đầu mây gợn, mắt mây qua… Giữa người, anh ráng giấu tên đi; Thi sĩ, thưa cô, có quý gì! Huống nữa người ta đều tự...

Bên ấy bên này

Lòng ta trống lắm, lòng ta sụp Như túp nhà không bốn vách xiêu; Em chẳng cứu giùm, em bỏ mặc Mưa đưa ta đến bến Đìu hiu. Em ở bên mình; ta ngó say, Song le bên ấy với bên này  Cũng xa như những bờ xa cách, Không có thuyền qua, không cánh...

Cặp hài vạn dặm

Nếu ta có gặp hài tiên, Ta đi khắp xứ, khắp miền, khắp nơi. Ta đi, đi tận phương trời, Đi cùng phương đất, xa vời ta đi. In như chiếc chén lưu ly, In như chiếc lá hết thì tuơi xanh, Ta theo gió mạnh, gió nhanh Gió hung dữ, gió sát sanh,...

Tiếng gió

Có nhiều lúc gió kêu thê thiết quá;  Như gió đau một nỗi khổ vô hình,  Như bao điều ảo não của nhân sinh Đã in vết ở nơi hồn của gió.  Gió vừa chạy, vừa rên, vừa tắt thở,  Đem trái tim làm uất cả không gian,  Gợi bóng hình...

Hoa nở để mà tàn

Hoa nở để mà tàn; Trăng tròn để mà khuyết; Bèo hợp để chia tan; Người gần để ly biệt. Hoa thu không nắng cũng phai màu; Trên mặt người kia in nét đau. Nguồn: Tuyển tập Tự lực văn đoàn (tập III), NXB Hội nhà văn, 2004

Muộn màng

Anh biết yêu em đã muộn màng, Nhưng mà ai cưỡng được tình thương! Ngậm ngùi tặng trái tim lưu lạc Anh chỉ xin về một chút hương. Một chút hương phai của ái tình  Mà em không thể gửi cùng anh; Để lòng ướp với tình phai ấy, Anh...

Thở than

Tôi là một kẻ điên cuồng Yêu những ái tình ngây dại Tôi cứ bắt lòng tôi đau đớn mãi, Đau vô duyên, đau không để làm gì. Ôi! tình si Không có một giờ yên ổn! Nếu bỏ được trải lòng cho gió cuốn, Đem vứt đi, như là trái chua cay!...

Chiếc lá

Lìa cành, thân héo khô, Hỡi chiếc lá giang hồ, Đi đâu? – Tôi chẳng biết. Xưa ở cành cây thông: Bão đánh, cây gần chết. Chiều thổi đổi không cùng, Gió thoảng hay gió mau Từ hôm ấy, mặc lòng Đưa tôi rừng tới đồng, Núi trước...