Thơ thơ (1938)
Sắt
Ngày muốn hết buồn như đời muốn hết; Chiều bị thương ráng sức kéo mình đi. Lũ mây già, nghìn vạn khối lâm ly, Đứng giữ lưới bủa vây trời nhỏ hẹp. Vài chiếc quạ, mình than, cong mỏ thép, Quạ vừa kêu, đến tự xự đêm nào;...
Gửi trời
I Ta nằm trong võng mắt đong đưa, Khi ấy ngày thu dọi ánh vừa. Nhan sắc chớp hàng mi óng ả; Đầu ta ân ái dịu dàng mưa… Quá êm ta tưởng ở chừng trời, Ta choáng không gian, níu tóc ngời: Tóc mịn đầy tay như suối mát, Lòng ta vui rợn...
Ca tụng
Trăng, vú mộng của muôn đời thi sĩ Giơ hai tay mơn trớn vẻ tròn đầy, Trăng, hoa vàng lay lắt cạnh bờ mây; Trăng, đĩa ngọc giữa mâm trời huyền bí; Trăng, vú mộng của muôn đời thi sĩ Giơ hai tay mơn trớn vẻ tròn đầy. Trăng, nguồn...
Mười chữ
Mưa dầm – thu dưới nguyệt: Máng chảy – suối trên nhà. Nguồn: Tuyển tập Tự lực văn đoàn (tập III), NXB Hội nhà văn, 2004
Núi xa
Núi tận chân trời đứng nghĩ xa, Gió đều trang trải nguyệt bao la; Êm êm núi biếc xinh như ngọc Và cũng buồn như nỗi nhớ nhà. Thấy núi yêu kiều, tưởng núi yên, Tha hồ ta mộng cảnh non tiên, Tưởng như núi đẹp là tranh vẽ, Nhưng núi...
Dối trá
Tặng Lương Xuân Nhị Nói chi nữa tiếng buồn ghê gớm ấy Để lòng tôi sung sướng muốn tiêu tan? Tất cả tôi run rẩy tựa dây đàn Nghe thỏ thẻ chính điều tôi giấu kĩ, Sợ đôi mắt điềm nhiên và diễm lệ. Vâng, nói chi để khêu lại...
