Chủ Nhật, 19/04/2026 - 20:19

Trang thơ Chế Lan Viên

Vừa thấy môi hoa

Lên đến Hoa Yên vắng bóng người Thông cao nghìn gốc tiếp mây trời. Lòng ta không thể tham thiền được Vừa thấy môi hoa đã nhớ đời.

Vườn mẹ không hoa

Quái lạ sắc mai vườn ấy Mỗi lần gợi nhớ quê nhà Quê mẹ đất toàn sỏi đá Làm gì có một màu hoa!  

Xuân 68 gửi miền Nam Tổ quốc

I Anh Trỗi đây rồi, đập nát hết xiềng gông Anh Trỗi đây rồi, trong thế chiến công Chiếm mỗi phố lại hô tên của Bác Việt Nam! Việt Nam! Tên Tổ quốc đã thành ra tiếng hát Là lệnh truyền, là hịch thét hãy xung phong! Anh Trỗi đây...

Xuân vĩnh viễn

Chỉ một ngày mai, hoa sẽ đi Cành khô đem vứt dọc bờ đê Mùa xuân bất tử, em hoa nhỉ Kìa cuối vườn xa, đã hiện về.

Bể và Người

I Ai nói hết những đại dương trong đời của Bác Những bể cuồng, tàu đến buông neo Những bể lặng, đón vầng dương mọc, Tuổi thanh xuân, Người nghe những thủy triều Ngôi nhà sàn giữa vườn hoa mộc Khi sao lên có dáng con tàu Bác lên...

Cách mạng, chương đầu

Đừng quên Hỡi ai đi lên phía trước chớ quên sau lưng mình cái hang Pắc Bó Đi tận cùng năm tháng không quên Đi khuất lấp vẫn còn nhớ mãi Đi muôn xa còn quay lại ngoái nhìn. Qua Điện Biên, Ấp Bắc đừng quên Vượt sông Hồng, sông Cửu...

Di chúc của Người

Hãy nghĩ đến việc bình thường này: cái chết Sau mõm đá cuối cùng, nó đấy, trùng khơi Cái đen thầm lặng câm mà sóng vỗ liên hồi Hễ ai đã lên cao thường thấy nó Có tột đỉnh thiên tài còn khiếp sợ Ta dưới thấp bị che sau vợ con,...

Đọc văn Người

Bác chẳng để cho ta nghìn quyển sách Hồn thơ ấy ít ham thơ. Ham độc lập Thay vì nghìn trang giấy bao la, Bác để tấm lòng Một màu lộc, màu cây xanh mát mắt Một Điện Biên. Một thành đồng Tổ quốc Giữa đục của đời, một ngọn suối...

Giờ phút chót

Gửi con gái Chấn Thanh Không, không bao giờ ta quên ngày hôm ấy Cả gia đình lắng bên đài nghe thông cáo Trung Ương Bác mệt nặng. Lòng ta quây lấy Đảng Cơn đau lớn rồi đây sao? Cả đất nước kinh hoàng Ta dại dột từng nghĩ thầm đôi...

Lộc của đời

Bạc phơ râu tóc của Người như một tiên ông Người sinh ra là để ở một khu rừng Cái xứ thiên nhiên không tên, thời gian không tuổi Câu cá bên khe, làm thơ bên suối Làm những bài thơ mở đầu bằng sắc núi Xanh xanh. Chính vì ta mà Bác...