Trang thơ Chế Lan Viên
Khúc ca chiều
Nắng hiền lành như một màu lụa cũ Che gốc già, màn lá xanh buông rủ Ngày chiều chiều, từng trút gió không hương Lên cành cao khôn gợi dậy bụi đường Ôi im lặng vẫn ôm nàng bất diệt Chiều muôn thuở ngại ngùng cơn khóc biệt Hồn bao...
Khuya tiếng sóng
Lòng! em nghe có phải tiếng chim khuya Rủ xa vắng trên mặt hồn vỡ kính Tháng năm mất, yến oanh bay vô định Phá sao sương giăng cánh viếng tâm hồn Vòm âm u rồng gió lại khơi buồn Có phải gió?… Hay tiếng lòng đứt nối? Lá nhớ, hoa...
Lại thấy thời gian
Nếp áo tiền thân vừa hút mắt Tiếng gà lai kiếp cách ngàn sao Anh nằm ở giữa cân trời đất Khối ngọc chưa nghiêng một hướng nào Thâm-khuê-ý-thức chong đèn lạnh Mặt-nguyệt-tâm-tư tròn vẹn gương Chiếc én thành son chưa đẫy cánh Nét...
Mai đã…
Hôm nay bụi phấn anh còn đây Mai đã về chơi trong khoảng biếc Chén xuân em rót hãy dâng đầy Đón ngọc lòng anh đang gặp tiết Mai theo thuyền lạ bến sông xa Nghe tiếng gà kêu, hoa thảo mới Chếch con trăng cũ nhớ thương tà Áo đỏ lòng anh...
Một đêm sầu
Trăng treo lặng đầu cành tre ủ rũ Gió phì phào, thoi thóp thở trong cây Cả đồi vắng đêm nay sầu ủ rũ Tháp Điêu tàn than thở suốt canh chầy Không gian thắm phớt vàng như ngọc biếc Đá thành mây trôi ngập dải Ngân hà Ta vẳng nghe xạc...
Mơ
Thuyền hồn đã ngừng trôi trên bể mộng Người trong mơ phút chốc biến theo đêm Của Thái dương dạt dào muôn lớp sóng Đem trần gian ra khỏi khói hương êm Ta cũng là người trong giấc mộng Mà cuộc đời là một tối mơ dài Của Hóa Công,...
Nguồn thơ của tôi
Đáp lại bài “Nguồn thi cảm” của ông Thanh Tịnh (Đồng quê) Nghìn năm trước đền đài bùng lửa cháy Họa binh đao lay chuyển nước non Chàm Nghìn năm trước tiếng reo hò vang dậy Chốn bình sa máu đỏ chảy mênh mang Dòng máu ấy...
Nhớ mình
Qua đây ta lại nhớ mình Gió trăng chẳng nói hết tình ta đau Ngọn riêng gió thổi sầu lau Mắt xa em có sáng màu nhớ nhung? Thời gian chảy khuất bên lòng Nhỏ to mạch gối đôi dòng xót thương Bình Định, 2-6-1946 Nguồn: Chế Lan Viên toàn...
Ở đây
I Giọt mưa rơi nước mắt Mây khuất bóng người qua Ở đây rừng nhân ảnh Trăng lên rồi trăng tà II Ở đây không phải Đào Nguyên Ngón son không trỏ lối thuyền lãng du Lưu lang ví có thăm dò Rặng cây nước mắt che mờ màu hoa Ngõ xưa năm...
Rừng xuân
Khi đến cùng ta bày cuộc Sắc Ra đi đề lại cánh hoa Không Rừng Xuân mộng lá thay chim bướm Hư ảo còn hơn phấn bụi lòng Nguồn: Chế Lan Viên toàn tập, NXB Văn học, 2002 (do Vũ Thị Thường sưu tập và biên soạn)
