Thứ 3, 21/04/2026 - 16:27

Di cảo thơ

Giờ báo tử

ất cả bình minh đều hứa hẹn, trừ bình minh ấy, Cái bình minh phản thùng, cái bình minh phản chủ, ác ôn! Mà thôi, đừng vội lên án hạt sương và tiếng gà kết liễu ánh sáng đó Có khi giã từ giữa khi đúng ngọ, lúc hôn hoàng. Hơn thế,...

Hạt gạo

Người tù tử hình kia, tình cờ trong túi còn hạt gạo Biến thành con voi dâng cho vua Vua tha cho người có tội mà đa tài ấy Ồ, anh không biết biến đời anh thành tác phẩm dành cho đời Nên đời chẳng biết lấy cớ gì để tha cho anh cả...

Họ

Rồi một trăm năm sau, họ diễn kịch về thời ta Về giá lương tiền, về đổi mới tư duy Về chúng ta yêu, chúng ta đánh giặc… Vở kịch có thể bi, có thể hài, ai biết? Có thể tình ca, có thể hùng ca Những nỗi ta đau, họ có thể...

Hồi ký bên trang viết

Tôi tiếp cận trang giấy ngày mười sáu tuổi Bây giờ sáu ba Cái trang mơ ước một đời chưa với tới Dần xa Tôi như người xâu sợi chỉ vào cây kim ngay trước mặt Chỉ sắp lọt rồi. Kim bỗng lùi xa Tôi bước lên một bước. Kim lùi thêm...

Kịch (2)

Như nhà đóng kịch, đóng trăm vai bây giờ chán kịch Về cuối đời chơi con rối ngu ngơ Không tin vào cái thông minh của mình mà tin vào con rối dại khờ Nó gật đầu ư, hồn mình gật theo Nó chớp mắt, lòng ta chớp với Như nhân loại đã...

Lừa

Không có con lừa, Đông Kisốt không thành kỵ sĩ Chả lẽ vác thanh gươm cứu đời mà lết bộ quanh năm? Ôi, làm gì có hiệp sĩ, có nhà thơ thuần túy Phải cỡi lừa! Phải được chở bằng trăm điều thế tục lăng nhăng 1987 (Rút trong tập...

Mèo chuột

Đổi một câu thơ sư tử lấy một bầy mèo Đổi một câu thơ vồ sao, vồ các giải Ngân hà lấy nghìn câu bắt chuột Chả là sư tử ở đây, ngoài phố, trong nhà không ai gặp Sao chả dùng được việc gì, còn chuột thì là thời cuộc 1987...

Người nữ tử tù đan áo

Đợi bản án tử hình. Chị đem áo ra đan Áo đan xong. Bản án chửa thi hành Chị lại tháo áo ra đan lại Nào biết đêm nay lệnh bắn bất thình lình! Tác phẩm viết giữa ngày xử án và ngày hoãn án Anh phải viết sao cho khi ra đi thì chiếc...

Nợ

Nhà thơ, anh dành dụm từng xu nhỏ, đồng kẽm, đồng chì… Mà phải trả các món nợ, bán đời đi để trả Vét cả tâm hồn, dốc cả hai túi áo ra không đủ Không phải anh nợ, mà nhân lọai nợ, người đọc nợ Anh trả cho anh là trả...

Pútskin

Anh muốn làm Pútskin Thì đừng đi đấu kiếm vô duyên Ở xó chợ đầu đường Đâm chết anh đâu phải những tài năng trí tuệ phi thường Mà là đồ chó chết Thế mới là chó chứ! 1988 (Rút trong tập Bào thai và mảnh vỡ) Nguồn: Chế Lan...