Thơ Trần Tế Xương
Thăm bạn nghèo
Khách hỏi nhà ông đến Nhà ông đã bán rồi Vợ lăm le ở vú Con tấp tểnh đi bồi Anh trói voi bỏ rọ Đời nào lợn cạo ngôi Người bảo ông cũng mãi Ông cũng thế này thôi Nguồn: Thơ Trần Tế Xương, NXB Văn hóa – Thông tin, 1998
Thầy đồ dạy học
Có một cô lái nuôi một thầy đồ Quần áo rách rưới, ăn uống xô bồ Cơm hai bữa: cá kho, rau muống; Quà một chiều: khoai lang, lúa ngô. Sao dám khinh mình: “Thầy đâu thầy bậy thầy bạ ?” Chẳng biết trọng đạo, cô gì:...
Thề với người ăn xin
Người đói thì ta cũng chẳng no Cha thằng nào có tiếc không cho! Họ đày đoạ mãi dân cày cuốc Ai xét soi cho cảnh học trò! Mong được cơm no cùng áo ấm Gặp toàn nắng lửa với mưa gio Miếng ăn đến miệng là thưa kiện Lúa rũ chân đê...
Thi cơm rượu
Kể tuổi nhà min ngoại bốn mươi, Văn min khấp khểnh, học min lười. Ba năm một hội thi cơm rượu, Bốn bể nhiều anh góp nói cười. Bảng hổ bảng mai nghiêng mất cả Chợ Rồng, chợ Bến dạo xe chơi Văn chương chẳng thấy kêu rằng tốt,...
Thi hỏng
răm kiếp khổ gì hơn thi hỏng Hỏng khoa này khất vợ gắng khoa sau Miệng cười vui, bụng ngậm ngùi đau Câu khiển hứng ra màu cảm khái Cũng có lúc ngoảnh đầu toan cãi Hỏi ông xanh sao lại thế này ư? Đã sinh ra, chân không què, tai không...
Thi phúc
Này này Hương thi đỗ khoa nào? Nhân hậu thay lòng quan thượng Cao! Người ta thi chữ, ông thi phúc Dù dở, dù hay, ông cũng vào Nguồn: Thơ Trần Tế Xương, NXB Văn hóa – Thông tin, 1998
Thiếu nữ đi tu
Con gái nhà ai dáng thị thành, Cớ chi nỡ phụ cái xuân xanh ? Nhạt màu son phấn, say màu đạo, Mở cánh từ bi, khép cánh tình. Miệng đọc nam vô quên chín chữ Tay lần tràng hạt phụ ba sinh Tiếc thay thục nữ hồng nhan thế, Nỡ cạo đầu...
Thói đời
Người bảo ông điên, ông chẳng điên Ông thương ông tiếc hoá ông phiền Kẻ yêu người ghét hay gì chữ Đứa trọng thằng khinh chỉ vị tiền Ở bể ngậm ngùi cơn tới lạch Được voi tấp tểnh lại đòi tiên Khi cười khi khóc khi than thở...
Thông gia với quan
Gái goá đem mình tựa cửa quan Nghĩ rằng quan lớn thế thì sang. Thương con, toan lấy dây tơ buộc Kén rể vì tham cái lọng tàn. Nào có ra chi phường khố lụa Thôi thì cũng tủi kiếp hồng nhan. Cậu này ắt hẳn hay nghề sáo Dây vũ dây văn...
Thú cô đầu
Cái thú cô đầu nghĩ cũng hay Cùng nhau dan díu mấy đêm ngày Năm canh to nhỏ tình dơi chuột Sáu khắc mơ màng chuyện nước mây Êm ái cung đàn chen tiếng hát La đà kẻ tỉnh dắt người say Thú vui chơi mãi mà không chán Vô tận kho trời hết...
