Thơ Trần Tế Xương
Thương vợ
Quanh năm buôn bán ở mom sông, Nuôi đủ năm con với một chồng. Lặn lội thân cò khi quãng vắng, Eo sèo mặt nước buổi đò đông. Một duyên, hai nợ, âu đành phận, Năm nắng, mười mưa, dám quản công. Cha mẹ thói đời ăn ở bạc: Có...
Tiến sĩ giấy
Ông đỗ khoa nào, ở xứ nào Thế mà hoa, hốt, với trâm, bào ? Mỗi năm mỗi tết trung thu đến Tôi vẫn quen ông, chẳng muốn chào.
Tự cười mình
1. Ở phố Hàng Nâu có phỗng sành Mắt thời thao láo, mặt thời xanh Vuốt râu nịnh vợ, con bu nó Quắc mắt khinh đời, cái bộ anh Bài bạc kiệu cờ cao nhất xứ Rượu chè trai gái đủ tam khoanh Thế mà vẫn nghĩ rằng ta giỏi Cứ việc ăn...
Tú Tây Hồ, đồ Xuân Dục
Tú kiệt, đồ keo, cũng một môn, Phải ai tai nấy, thất kinh hồn. Người sao rặt những phường thâm móng, Trời để chơi khăm đứa nhẵn trôn. Nguồn: Thơ văn Trần Tế Xương, tr. 60, NXB Văn Học, 2010
Tự đắc
Ta nghĩ như ta có dại gì Ai chơi, chơi với, chẳng cần chi Kìa thơ tri kỷ đàn anh nhất Nọ phách phong lưu bậc thứ nhì Ăn mặc vẫn ra người thiệp thế Giang hồ cho biết bạn tương tri Gặp thời gặp vận nên bay nhảy Cho thoả rằng sinh...
Tự ngụ
Trời đất sinh ra chán vạn nghề Làm thầy làm thợ với làm thuê Đố ai mà được như ông nhỉ Sáng vác ô đi tối vác về Nguồn: Tú Xương toàn tập, NXB Văn học, 2010
Tự tiếc
Ta thấy người ta vẫn bảo rằng: Bảo rằng thằng Cuội ở cung Trăng Cõi đời cũng lắm nơi thanh quí Chị Nguyệt dung chi đứa tục tằn Mình tựa vào cây, cây chó ỉa Chân thò xuống giếng, giếng ai ăn Con người như thế mà như thế Như...
Tự trào (I)
Chẳng phải quan mà chẳng phải dân, Ngơ ngơ ngẩn ngẩn hoá ra đần. Hầu con chè rượu ngày sai vặt, Lương vợ ngô khoai tháng phát dần. Có lúc vểnh râu vai phụ lão, Cũng khi lên mặt dáng văn thân. Sống lâu, lâu để làm gì nhỉ? Lâu để mà...
Tự trào (II)
Lúc túng toan lên bán cả trời Trời cười thằng bé nó hay chơi Ô hay công nợ âu là thế Mà vẫn phong lưu suốt cả đời Tiền bạc phó cho con mụ kiếm Ngựa xe chẳng thấy lúc nào ngơi Còn dăm ba chữ nhồi trong bụng Khéo khéo không mà nó...
Tự vịnh (phú đắc)
“Vị Xuyên có bác Tú Xương Quanh năm ăn quịt, chơi lường mà thôi!” Vị Xuyên có Tú Xương, Dở dở lại ương ương: Cao lâu thường ăn quịt, Thổ đĩ lại chơi lường! Nguồn: Thơ văn Trần Tế Xương, tr. 107, NXB Văn Học, 2010
