Thứ 6, 17/04/2026 - 11:51

Di cảo thơ

Hái trên trời

Mẹ già chạy gạo nuôi anh từng ngày từng buổi Một tháng bao lần ngô ghế theo khoai Thế mà anh đi tìm nắm cỏ tiên để hái Mẹ cần ăn, anh cho nắm cỏ hái trên trời! 1986 Rút trong tập nháp Thơ rộng khổ – thơ cầm tay Nguồn: Chế Lan...

Hỏi? Đáp

Con người ngẩng lên trời làm triết học: Ta là ai? Về đâu? Hạt móc Là ta chăng? Dòng sông là ta chăng? Tiếng khóc Là ta chăng? Vì sao lạc phương trời Là ta chăng? Ta chưa kịp trả lời Thì sông đã cuốn ta vào bóng tối Cậu bé chơi tùng dinh...

Hương sen

Anh có cho tôi làm hoa sen không, tôi trong lý lịch có bùn? Thân phận người mà, ai chả có bùn đen? Giết chết một mùi hương, dễ thôi, cứ quậy bùn lên để giết Nhưng vượt lên bùn, sen cứ ngát hương sen 1987 Rút trong tập nháp Cầm tay....

Lên gác

Lên gác nhìn quanh kiếm dáng xuân Mai vừa trụi lá, nhánh khô cằn Hồng không. Cúc cũng không. Duy chỉ Gương mặt nhà ai thoáng nét trăng Rút trong tập nháp Prométhée 86 Nguồn: Chế Lan Viên toàn tập, NXB Văn học, 2002 (Vũ Thị Thường sưu tầm,...

Lò thiêu

Từ Trung tâm Hỏa táng Hằng ngày khói thịt người, xương người bay trên trời quận Tân Bình Sáng đưa xác vào, trưa lấy xương ra Đều đặn như bánh vào lò Mỗi ngày hai suất Người gia đình buổi sáng xe, vòng hoa, kèn… đầy nghi lễ...

Một người thường

Người nông dân ấy đã bốc mộ cho hàng ba trăm thương binh Xác anh em và xác con mình Anh xếp trên giường nhà anh như họ còn nằm ngủ Vợ, dâu anh thì sợ Nhưng anh vẫn làm nhiệm vụ Việc ấy không để lại hào quang trên tay Ánh sáng gì trong...

Nai bất tử

Nhìn con nai trên trống đồng, trong hang xưa tiền sử Bỗng thương nghìn con nai khác tầm thường xấu số Không thành hoa văn di chỉ để ai tìm Thế chúng chả là nai ư? Dấu vết bặt chìm! Nai, chúng vẫn là nai lắm chứ! Vấn đề là ta phải...

Ngàn lau

Xao xác ngàn lau, ngàn kỷ niệm bạc đầu, bạt ngàn xao trong gió Miền hoa lau ấy là miền xưa, miền quả vàng, đến làm chi? Tất cả những nơi cư trú khi người không về đấy nữa Thì biến thành rừng hoang kỷ niệm, hóa lau le 1988 Rút trong...

Ngày trống không

Với những ngày trống không nhờ nhờ trắng mây Cái nhạt nhẽo mù mờ vô vị Anh làm nên cơ khí Làm nên thỏi vàng nhấp nhánh trên tay Phải rồi, mỗi tháng, mỗi giờ, mỗi phút, mỗi giây Đều có những hạt vàng chảy qua kẽ bàn tay Lẫn...

Người mai sau

Cái không đáng khóc bây giờ, ta sẽ khóc mai sau Mai sau, mai sau khi chẳng còn ta nữa Một chút nắng xao ở đầu ngọn gió Là ta đấy mà, ai có biết đâu? Họ ngờ chỉ là mùa xuân trong vườn của họ Có biết đâu đấy là người xưa về trong...